2
Anh ta lên tàu đi về phía Nam, không ngờ gặp phải sạt lở núi, thương vong nghiêm trọng. Có người vì cứu thai phụ trong tàu mà lấy thân mình chắn trước, mất mạng.
Người đó mang theo đồng hồ và bút máy của Chu Hoài, khiến ai cũng tin rằng người anh hùng hy sinh kia chính là anh ta.
Nhưng bảy năm sau, anh ta lại trở về, còn ngang nhiên nói ra những lời đê tiện như vậy.
Cảnh Hòa hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc đang cuộn trào, từng chữ từng chữ lạnh lùng thốt ra:
“Chu Hoài, tôi nói với anh lần cuối, chúng ta không phải vợ chồng. Huống hồ, anh đã ‘hy sinh’ được bảy năm rồi.”
“Anh muốn cưới ai không liên quan gì đến tôi.”
“Căn nhà này, và cả vị trí ở đoàn văn công, tuyệt đối không thể nhường cho anh.”
Lời của Cảnh Hòa khiến Chu Hoài nhếch môi cười khinh thường.
“Căn nhà này là nhà nước phân cho vì nể mặt nhà họ Chu. Công việc của cô cũng là do tôi đưa cô về Bắc Kinh mới có được. Cô còn dám mở miệng nói không liên quan đến tôi?”
Chu Hoài ngừng lại một chút, giọng dần mất kiên nhẫn.
“Tôi cưới ai không đến lượt cô chỉ trỏ. Năm đó nếu không phải cô cứ bám riết, khăng khăng đòi gả cho tôi, tôi đâu đến mức phải trốn vào miền Nam suốt bảy năm?”
Những lời đó khiến sắc mặt Cảnh Hòa thay đổi, tim cô nhói đau.
Người năm đó hy sinh vì nghĩa, mang theo đồ của Chu Hoài, khiến mọi người tin rằng anh ta đã chết, lại là một màn kịch anh tự biên tự diễn, chỉ để thoát khỏi cô.
Anh ta bỏ đi không lời từ biệt, mặc kệ những lời đàm tiếu suýt hủy hoại cô.
Hôn sự giữa nhà họ Cảnh và họ Chu là do hai ông cụ là chiến hữu, thân tình sâu nặng, nên mới định sẵn từ nhỏ.
Huống chi họ lớn lên cùng nhau, cô vì Chu Hoài mà cam tâm tình nguyện cùng anh xuống nông thôn.
Nhưng Chu Hoài chẳng thèm để tâm đến thể diện hai nhà, càng không màng tình nghĩa từ nhỏ. Chỉ vì một lần rũ áo ra đi, suốt bảy năm qua, luôn có người sau lưng chỉ trỏ, nói cô mệnh xấu, khắc chết chồng.
Chỉ là, may mắn thay, nhà họ Chu không chỉ có mỗi Chu Hoài là đàn ông chưa vợ.
Bảy năm qua, Cảnh Hòa đã sớm tái hôn, có cả con cái.
Mỗi năm đến nghĩa trang viếng mộ, cũng chỉ là làm tròn bổn phận con dâu nhà họ Chu mà thôi.
Lúc này, Chu Hoài lấy từ túi ra đơn ly hôn, “bốp” một tiếng ném lên bàn.