Đúng lúc đó, một tiếng hét chói tai vang lên từ văn phòng phía sau lưng anh ta.
Tô Mông lao ra.
Cô ta ăn mặc rất chỉnh chu, váy liền sang trọng, khí chất của một người phụ nữ sống trong nhung lụa.
Nhưng khi ánh mắt chạm phải tôi, toàn bộ vẻ điềm tĩnh, quý phái ấy tan biến.
Cô ta chỉ tay vào tôi, gào lên như điên dại:
“Lâm Duyệt! Mày… sao mày còn sống?! Mày không phải đã chết rồi sao?!”
Một câu nói như sét đánh ngang tai.
Cả sảnh lớn lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối.
Mọi ánh mắt dồn về phía Tô Mông như đang nhìn một kẻ tâm thần, rồi quay sang tôi như đang nhìn thấy ma.
Tôi bật cười.
Cười đến chảy cả nước mắt.
“Phải đấy.”
Tôi bước từng bước, đón lấy mọi ánh nhìn, tiến thẳng đến người đàn ông đang cứng đờ trên bậc thang.
“Tôi sao vẫn còn sống được nhỉ?”
“Lăng Hạo — người chồng tốt của tôi.”
“Anh cũng muốn hỏi câu đó… đúng không?”
9
Toàn bộ đội cứu hỏa chìm trong hỗn loạn chưa từng có vì sự xuất hiện của tôi.
“Cô ấy… cô ấy gọi anh ta là Lăng Hạo?!”
“Phó đội không phải tên là Lăng Đào sao?”
“Với cả chị Tô Mông nữa, chị ấy vừa nói gì cơ? Nói người phụ nữ này lẽ ra phải chết rồi?!”
Lượng thông tin quá khủng khiếp khiến ai nấy đều choáng váng.
Lăng Hạo — hay nói đúng hơn là “Lăng Đào” — cuối cùng cũng hoàn hồn sau cơn sốc.
Sắc mặt anh ta tối sầm, đôi mắt âm u như sắp nhỏ ra máu.
“Bảo vệ!” Anh ta hét về phía cửa, “Lôi con điên này ra ngoài cho tôi!”
Tô Mông cũng lập tức nhập vai, hóa thành vẻ tội nghiệp, lao vào lòng Lăng Hạo.
“Chồng ơi, em sợ quá… em không quen người phụ nữ này! Cô ta vừa đến đã bịa đặt lung tung! Có phải cô ta định tống tiền chúng ta không?!”
Cô ta khóc lóc như thể vừa bị hãm hại thê thảm.
Một màn kịch “vợ chồng đồng lòng” thật hoàn hảo.
Đáng tiếc, tôi không phải khán giả.
“Không quen tôi à?” Tôi cười lạnh, rút thứ đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra, tung thẳng lên trời.
Ảnh cưới của tôi và Lăng Hạo, ảnh gia đình ba người từng chụp chung — rơi lả tả khắp nền sảnh.
“Lăng Hạo, mở to mắt chó của anh ra mà nhìn, mấy người trong ảnh này, anh cũng không quen à?!”
“Còn cô nữa, Tô Mông.” Tôi quay ánh mắt về phía cô ta.
“Năm năm trước, những tin nhắn khoe khoang gian tình cô gửi cho tôi, có cần tôi đọc to từng chữ trước mặt mọi người không?”
Sắc mặt Tô Mông lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Cơ thể Lăng Hạo cũng khẽ lảo đảo, đứng không vững.
Đúng lúc đó, Ngô Hạo bước ra từ đám đông.
Cậu ấy mặc đồng phục mới toanh, trên vai vác một chiếc máy quay, ống kính hướng thẳng về phía Lăng Hạo và Tô Mông.
“Phó đội Lăng, cô Tô, đối với những lời tố cáo của cô Lâm Duyệt, hai người có gì muốn nói không?”
Thấy Ngô Hạo, đồng tử của Lăng Hạo co rút dữ dội.
“Là cậu?! Cậu không phải…”
“Không phải đáng lẽ tôi phải ‘mốc meo’ ở cái xó núi đó sao?” Ngô Hạo nói tiếp nửa câu còn lại thay anh ta, gương mặt lộ rõ ý cười mỉa.
“Phó đội Lăng, quên không nói với anh, ngoài là lính cứu hỏa, tôi còn là phóng viên đặc biệt của Đài truyền hình thành phố.”
Nói xong, cậu ấy bấm nút ghi âm trong túi áo.
Ngay giây sau, giọng nói run rẩy đầy hoảng loạn và van xin của anh Trịnh vang lên khắp sảnh lớn:
“… chuyện đó chỉ là tai nạn! Lăng Hạo chỉ vì quá yêu Tô Mông thôi…”
“… anh ấy chỉ vì cứu người nên mới buộc phải ‘hy sinh’ bản thân!”
Trong đoạn ghi âm, anh Trịnh đã khai toàn bộ sự thật — từng chi tiết, từng tội danh.
Sự thật, không còn cách nào che giấu nữa.