1
Thám hoa lang sai người ném thiếp mời ra ngoài.
“Kẻ nào dám mạo danh phu nhân của ta? Phu nhân và ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, làm sao ta có thể nhận nhầm?”
Thiếp mời bị ném xuống đất, Bảo Châu tức đến mức nước mắt lưng tròng: “Tiểu thư, rốt cuộc là sao, sao họ lại nói người mạo danh?”
“Tiểu thư và Cố công tử đã đính ước từ nhỏ, không phải lần này chúng ta về để chuẩn bị thành thân sao…”
Ta ra hiệu “suỵt” bảo nó im lặng. Lần này về kinh chờ gả, vốn là ta cùng phụ mẫu xuất phát, nhưng ta ham chơi nên vào kinh trước, nghĩ rằng không có phụ mẫu lải nhải, có thể thảnh thơi vài ngày, vui chơi ở kinh thành một phen.
Ai ngờ về đến kinh thành mới phát hiện, nhà cũ vì mưa dầm mà chưa sửa xong. Ta một đại cô nương chưa gả, cũng không tiện ra ngoài ở trọ. Nghĩ đến Cố lão phu nhân lúc nhỏ đối với ta rất hiền lành, hai nhà lại có hôn ước, đến phủ hắn ở tạm vài ngày, một là tiện lợi, hai là an toàn.
Không ngờ lại gặp phải cảnh này.
Sự kiêu ngạo của hạ nhân Cố phủ, sự khinh thường của Thám hoa lang khiến ta bật cười. Không nhận nhầm?
Tốt nhất là ngươi không nhận nhầm.
Ta dẫn Bảo Châu đi mua sạch trang sức quý giá của các tiệm bạc lớn ở kinh thành, rồi gửi tất cả hóa đơn đến phủ Thám hoa.
Dù sao, người ký tên trên hóa đơn chính là nữ nhi Giang Nam Ngự sử, Hạ Dao.
Giờ Ngọ, trước cửa phủ Thám hoa ở kinh thành chen chúc đầy người. Chưởng quỹ của các tiệm vải, tiệm trang sức, tửu lầu lớn đều tụ tập ở cửa: “Cố đại nhân, đây là tên phu nhân ngài, ngài không thể quỵt nợ.”
“Đúng vậy, tên của Thám hoa phu nhân ai mà không biết? Lẽ nào còn có người dám mạo danh sao?”
“Cố đại nhân, có mấy trăm lượng bạc thôi, phiền ngài thanh toán. Chúng ta làm ăn nhỏ, không thể nợ qua đêm.”
“Cố đại nhân, nếu phủ ngài kẹt tiền, hay là ngài bảo phu nhân tháng sau hãy mua? Trả lại chiếc mũ phượng kia cho chúng ta đi, có một vị phu nhân khác cũng thích, đang đợi lấy. Tận tám trăm lượng đấy.”
“Đúng vậy, nếu không có tiền thì đừng để phu nhân đi mua đồ khắp nơi. Mua mà không trả tiền là sao.”
“Phải đó, không trả tiền, chúng ta có kiện lên quan phủ cũng không sợ.”
Ta ngồi ở trà lầu đối diện xem kịch vui, xa xa nhìn Cố Trình Phong trán đã lấm tấm mồ hôi. Hắn nhìn đám người chen chúc ở cửa, có khổ mà không nói được.
Ta nhấp trà thơm, mỉm cười. Không phải đã cưới Hạ Dao sao? Vậy thì gánh chịu mọi thứ dưới cái tên này đi.
Đang lúc náo nhiệt, một vị phu nhân từ trong phủ đi ra, vận áo bào trắng, yếu ớt như sắp bị gió thổi ngã. Nàng ta vành mắt đỏ hoe nhìn Cố Trình Phong: “Phu quân, có chuyện gì vậy?”
Người ra chính là Cố Thám hoa phu nhân hiện tại, người được gọi là “Hạ Dao” trong miệng hạ nhân Cố phủ.
Nàng ta nhìn hóa đơn trong tay các chưởng quỹ, thấy chữ ký trên đó, liền lắc đầu nói với họ: “Đây không phải ta ký, có người mạo danh ta.”
Các chưởng quỹ không chịu: “Ngươi nói không phải là không phải sao?”
Nàng ta rất tự tin nói: “Bởi vì phu quân nói nữ tử vô tài chính là đức, từ nhỏ mẫu thân không dạy ta viết chữ. Cho nên, ta không biết chữ, nét chữ này không phải ta viết.”
Cố Trình Phong muốn ngăn nàng ta lại nhưng đã không kịp. Mọi người xung quanh đều ồ lên: “Nữ nhi của Giang Nam Ngự sử mà không biết chữ?”
“Chẳng phải trước đó còn đồn nàng ấy biết làm thơ sao, sao có thể không biết chữ.”
“Cố phu nhân vì quỵt nợ mà thật sự cái gì cũng nói được.”
Cố Trình Phong giải thích: “Phu nhân nóng vội nên nói nhầm thôi. Chỉ là gần đây tay phu nhân bị thương, viết không được. Nàng ấy từ nhỏ học thi thư, viết một nét chữ trâm hoa tiểu khải rất đẹp, sao có thể không biết chữ.”
“Vậy thì để Cố phu nhân viết tên ra, để mọi người xem, đối chiếu với nét chữ trên giấy là được chứ gì.”
Ta từ đám đông bước lên, mỉm cười nhìn hắn: “Cố Thám hoa nói có phải không? Như vậy chẳng phải rõ ràng rồi sao? Mọi người cũng tâm phục khẩu phục.”
“Giang Nam Ngự sử Hạ đại nhân học rộng tài cao, Hạ phu nhân càng xuất thân từ gia đình thư hương. Nữ nhi của họ, ba tuổi biết chữ, năm tuổi biết làm thơ, ai mà không biết.”
Mọi người gật đầu: “Đúng vậy, để Cố phu nhân viết tên, chúng ta xem là được.”
Cố Trình Phong hung hăng trừng mắt nhìn ta: “Vị cô nương này là ai? Chuyện này thì liên quan gì đến ngươi.”
Ta che mạng, lùi lại một bước: “Ta chỉ là giúp mọi người đòi một sự công bằng.”
Vị Cố phu nhân kia nấp sau lưng Cố Trình Phong: “Phu quân, ta không biết viết.”
Nàng ta do dự một chút, rồi nhớ lại lời Cố Trình Phong: “Ta, ta tay phải bị thương, không viết được.”
2
Ta cười nhạt: “Hạ tiểu thư từ nhỏ đã luyện chữ bằng cả hai tay.”
“Tay phải bị thương, thì tay trái vẫn có thể viết được như thường.”
“Cố phu nhân đừng khách sáo, dù ngươi có viết bằng tay trái, ta tin các vị chủ tiệm đây vẫn có thể nhận ra.”
“Đúng, chẳng lẽ cả hai tay ngươi đều bị thương? Ta thấy vừa rồi ngươi bước ra còn cầm đồ được mà.”
Mọi người xung quanh bắt đầu hùa theo.
Nước mắt Cố phu nhân bắt đầu lưng tròng.
Ta tiến lên một bước: “Bảo Châu, mang bút mực lên đây.”
“Cố phu nhân, mời.”
“Khi ta du ngoạn ở Giang Nam, ta đã từng may mắn thấy được một bài thơ do Cố phu nhân viết.”
“Ta vô cùng yêu thích nên đã mua lại bản thảo bài thơ đó.”
“Để ta cho các vị chủ tiệm xem qua, đây chính là bút tích của Cố phu nhân, lát nữa mọi người đừng nhận nhầm.”
Ta lấy từ trong túi thơm ra một bản thảo thơ.
Đây thực chất là bài thơ ta vừa viết ở trà lầu, vừa hay có thể dùng đến.
Bút tích này, dĩ nhiên giống hệt với bút tích trên đống hóa đơn kia.
Bản thảo thơ được chuyền tay một vòng, mọi người bắt đầu đổ dồn ánh mắt về phía Cố phu nhân: “Cố phu nhân, mời ngài bắt đầu.”
Sắc mặt Cố Trình Phong tối sầm lại, hắn quay sang trút giận lên ta: “To gan!”
“Ngươi là kẻ nào, dám đến Thám hoa phủ gây rối!”
“Người đâu, lôi ả ta xuống cho ta!”