1.
Khi hạ nhân phủ Hầu ôm con gái ta rời đi, Thế tử phu nhân Hứa Kinh Nương vẫn nắm chặt đôi tay lạnh giá của ta, ánh mắt tràn đầy áy náy.
Nàng khẽ nói hôm nay trong phủ tổ chức gia yến, lão phu nhân vui mừng nên bảo nàng bế đứa bé đến để bà nhìn một chút. Cả hai chúng ta đều hiểu rõ, chỉ một cái nhìn ấy thôi, là sẽ không có ngày trở về.
Con gái ta vừa tròn ba tháng, ngọc tuyết đáng yêu, mũm mĩm trắng trẻo, đúng độ khiến người yêu thích. Trong mắt lão phu nhân, ta thấp hèn như bùn đất dưới chân, nhưng đứa trẻ do ta sinh ra lại là huyết mạch của phủ Hầu, không thể để bùn dơ bẩn làm ô uế.
Sau lễ đầy tháng, bà đã mấy lần sai người đến muốn ôm con ta đi, nhưng nhờ Thế tử thương xót ta sau sinh yếu đuối, nguyên khí tổn hao mà ngăn lại. Hôm nay Thế tử phải vào cung vì công vụ, bà mới có thể đạt được tâm nguyện.
Nước mắt ta như những giọt sương trong suốt, từng giọt từng giọt tuôn rơi. Hứa Kinh Nương đầy áy náy đỡ lấy ta, dùng chiếc khăn thơm vải hương vân sa màu hồ thủy, thêu họa tiết phú quý bình an, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
"Nay là ngày Thất thúc được Thánh thượng ban ân, nhận chức viên ngoại lang tại Ty Khảo Công của Lại bộ, cả nhà vì thế mà mở tiệc mừng. Lão phu nhân bỗng nhớ tới Đại cô nương, nói thiếu nàng thì không thể gọi là đoàn viên. Thế tử gia cũng đã phân trần, nhưng thật không may, Thánh thượng có việc lớn nên triệu ngài vào cung."
Nàng dịu dàng khẽ nói, dung mạo thanh tĩnh, điềm đạm, phong thái đích thực của một tiểu thư khuê các.
"Tô Tô cô nương, ngươi cũng đừng quá đau lòng. Lão phu nhân chỉ bảo ôm đứa bé qua đó để nhìn một chút. Dù… đứa bé có lớn lên bên cạnh Hầu phủ chính thất, ắt hẳn sẽ không chịu khổ, tiền đồ cũng sẽ không thể đo lường được."
Lời nói rất uyển chuyển, nhưng ta hiểu rõ ý tứ của nàng.
Ta, Lưu Tô Tô, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bị thân tộc bán vào kỹ viện lớn nhất thành Vĩnh Ninh, "Yến Phân Phi", dưới tay của bà mụ Lưu. Năm mười lăm tuổi, ta trở thành thanh quan, chỉ bán nghệ không bán thân, đến năm mười sáu đã là hoa khôi danh vang khắp chốn. Thế tử gia của phủ Vĩnh Xương Hầu, Trịnh Lan Từ, là người phong lưu phóng khoáng, dùng nghìn lượng vàng để bao đêm đầu của ta. Sau đó, cảm thương cho số phận ta, ngài chuộc thân cho ta. Vì thân phận thấp hèn, ta không thể bước vào cửa chính của phủ Hầu, nên ngài đã mua một tiểu viện hai gian ở con hẻm Tĩnh An, cách xa phủ Hầu, để an trí cho ta.
Thế tử vốn không phải là kẻ phàm tục đắm mê sắc đẹp, tình cảm của ngài với Thế tử phu nhân cũng rất sâu đậm, một tháng chỉ đến chỗ ta dăm ba lần. Thế tử phu nhân lại không phải là người hay ghen tuông, từ khi ngài lập tiểu viện cho ta, nàng chưa từng đến làm khó.
Ta vốn tưởng rằng cuộc đời có thể từ đây mà trôi qua chậm rãi. Ta tằn tiện dành dụm ít tiền, học thêm chút thêu thùa may vá. Đợi đến khi nhan sắc phai tàn, hoặc Thế tử không muốn chăm lo nữa, ta vẫn có thể tự nuôi thân, không đến nỗi lâm vào cảnh đường cùng.
Nào ngờ, một năm sau, ta lại có thai.
Thế tử rất vui mừng. Vì ta đã rời khỏi chốn phong trần lâu ngày, sống cuộc đời đàng hoàng không hề có điều gì đáng nghi ngờ, nên ngài không chút do dự về huyết mạch của đứa trẻ. Ngài còn thì thầm với ta rằng, đợi khi ta sinh xong, nhờ đứa con này, ta có thể dựa vào con mà có cơ hội bước chân vào phủ Hầu.
Nhưng suy nghĩ của ta khác với những nữ tử ngoại thất thông thường.
Ta không muốn vào phủ Hầu.
Quả thật, nếu vào được phủ Hầu, nghĩa là ta có chỗ dựa cả đời. Dù không thể làm thiếp, chỉ làm một thông phòng thôi cũng không phải lo chuyện ăn mặc. Nhưng một khi bước vào cửa phủ Hầu, nơi sâu tựa biển ấy, với xuất thân thấp hèn của ta, suốt đời này chỉ có thể co ro trong góc sân hậu viện, sống dưới ánh nhìn khinh miệt của người khác. Hào quang ngàn trượng của phủ Hầu, chẳng liên quan gì đến ta.
Ta muốn đường đường chính chính làm một con người.
Hiện nay thiên hạ thái bình, đất nước thịnh vượng, những ràng buộc đối với nữ tử cũng không còn quá nghiêm khắc. Ta muốn dành dụm chút tiền, học thêm một nghề, lập thân riêng, đi đến một nơi xa, nơi không ai biết thân thế của ta, sống cuộc đời bình yên. Nếu gặp người tốt, không chê ta, thì ta sẽ lấy; nếu không gặp, ta cũng có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình.
Những suy nghĩ thầm kín này, tất nhiên ta không thể nói cho Thế tử nghe. Ta chỉ có thể giả vờ vui vẻ, trong lòng âm thầm tìm cách để sảy thai. Nào ngờ người trong phủ Hầu không đến quấy rầy, xung quanh ta lại có bà mụ, nha hoàn chăm sóc chu đáo đến mức ta không có cơ hội. Mười tháng mang thai, cuối cùng trong cơn đau đớn dữ dội, ta hạ sinh một cô con gái bụ bẫm.
2.
Phủ Vĩnh Xương Hầu nhân đinh thịnh vượng, đến đời Thế tử, có tổng cộng chín vị đường huynh đệ, trong đó Thế tử đứng hàng thứ ba. Ba người em út thứ bảy, thứ tám và thứ chín vẫn chưa kết hôn, còn sáu người đã lập gia đình đều đã có con trai, tổng cộng mười hai người, không một ai sinh con gái.
Thế tử và phu nhân có ba người con trai, đứa nhỏ nhất cũng đã khai trí. Nếu con gái ta được sinh ra từ bụng phu nhân, nàng sẽ là tiểu thư khuê các vô cùng tôn quý, là ngọc nữ được cả phủ nâng niu, mong mỏi từng ngày.
Đứa trẻ đáng thương, đứa trẻ đáng thương, tại sao lại phải trở thành con gái ta!
Ta thấu hiểu sâu sắc rằng đứa trẻ này ở bên ta sẽ không thể lâu dài. Vì thế, chưa một lần ta cho nàng uống dòng sữa của mình, cũng rất ít khi bế ẵm nàng, càng không đặt cho nàng một cái tên nhỏ thân thương để gọi suốt ngày.
Ta không yêu nàng, nhưng sẽ có nhiều người yêu nàng. Nếu ta bất chấp tất cả để yêu thương nàng, chỉ e sẽ kéo nàng xuống vực sâu vạn trượng.
Nhưng tình mẫu tử vốn dĩ là thiên tính, đến lúc phải chia lìa, ruột gan ta như bị xé nát.
Ngày hôm đó, Hứa Kinh Nương ôm đứa bé đi và quả nhiên không đưa trở lại.
Ta uể oải, không buồn chải chuốt, để mặt mộc nằm trên giường suốt ba ngày.
Thế tử tới.
Nét mặt của ngài đầy vẻ lo lắng và hối hận, không có chút giả tạo, ngài bước nhanh đến bên giường.