5
Vì chưa gây ra hậu quả thực tế nghiêm trọng, hành động của Tống Khả Tâm rất khó để truy tố hình sự.
Vậy nên cảnh sát khuyên chúng tôi nên hòa giải riêng.
Tôi mỉm cười: “Hòa giải thì được thôi, để cô ta viết cho tôi một bức thư xin lỗi dài ba ngàn chữ.”
Tống Khả Tâm không phục: “Ba ngàn chữ? Sao cô không bảo tôi viết luôn một quyển sách cho cô đi?!”
Với một học sinh kém như cô ta, viết bài văn 800 chữ đã muốn mất mạng rồi, huống chi là ba ngàn.
“Viết không xong thì cứ ở lại đồn cảnh sát mà ngồi.”
Tống Khả Tâm mềm xèo luôn.
Dù có hung hăng đến mấy, cô ta cũng biết đồn cảnh sát không phải chỗ chơi.
Cô ta chỉ có thể nghiến răng bắt đầu viết thư xin lỗi.
Mười hai tiếng sau, với hai quầng thâm mắt như gấu trúc, Tống Khả Tâm nhét một tờ giấy khó nhọc lắm mới viết xong vào tay tôi.
“Thế này vừa lòng chưa?”
Nghe nói, trong lúc viết ba ngàn chữ đó, cảnh sát để cô ta “ngẫm lại sâu sắc hơn”, không cho dùng điện thoại, cũng không cho cầu cứu Chu Mặc Bạch.
Một học sinh dốt văn như cô ta chỉ có thể rặn chữ ra từng chút một.
Từ điển phải tra tới tra lui mấy lần.
Tôi gật đầu hài lòng: “Phải thế này mới nhớ lâu một chút.”
Nói rồi, tôi nắm tay bạn mình định quay đi.
Không ngờ Chu Mặc Bạch lại gọi giật chúng tôi lại.
Hắn xoa xoa thái dương, trông có vẻ rất khổ não:
“Giang Nhiễm, tôi thật sự không thích cậu.
Không cần làm mấy chuyện này để tìm cảm giác tồn tại đâu.”
Tôi nhịn không nổi nữa:
“Anh thi đại học có gian lận không đấy?
Không thì với loại chỉ số IQ này của anh, dựa vào đâu mà đỗ cùng trường với tôi hả?!”
6
Vì lý do an toàn, tôi và bạn lập tức chuyển sang khách sạn khác.
Dọn đồ xong xuôi, tôi liền gọi video về báo bình an cho mẹ.
Vừa hay dì Chu cũng có mặt bên cạnh bà.
Dì chen vào màn hình, ban đầu khách sáo vài câu.
Rồi đột nhiên chuyển giọng, hỏi thẳng:
“Tiểu Nhiễm à, con cũng biết đấy, dì một mình nuôi Mặc Bạch đâu có dễ dàng gì. Lần này các con đi chơi, đều tiêu tiền do dì gửi, dì không nói là không cho tiêu, chỉ mong tụi con tiết kiệm chút. Một ngày tốn mấy ngàn tệ, dì thật sự chịu không nổi đâu.”
Tôi đảo mắt một vòng, lập tức thấy có gì đó không đúng.
“Dì ơi, chắc dì nhầm rồi. Chu Mặc Bạch đi du lịch với bạn gái của anh ta, sao có thể đi cùng con được? Con đi chơi với bạn con cơ mà.”
Bạn tôi hiểu ý, chen vào khung hình:
“Tụi con dù cũng xài tiền bố mẹ, nhưng rất có ý thức tài chính. Mỗi khoản chi đều có ghi chép rõ ràng hết.”
Sắc mặt dì Chu lập tức tái mét.
Lúc này, dì cuối cùng cũng nhận ra - Chu Mặc Bạch đang lừa dối.
Lấy cớ đi chơi với tôi để xin tiền gia đình.
Nhưng thực tế, người đi cùng lại là người khác.
Không trách được sao hắn và Tống Khả Tâm lại "vô tình" xuất hiện đúng nơi tụi tôi du lịch.
Thì ra tính toán sau lưng kỹ như vậy.
Nghe mẹ tôi kể, dì Chu lập tức ngồi không yên, vội vàng đặt chuyến bay sớm nhất, bay thẳng ra Đông Bắc.
Dì còn hậm hực nói:
“May là có cuộc gọi này, chứ sau này mà con bé kia còn lật mặt, thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch. Nhưng mà Tiểu Chu nhà dì cũng thật là, đã đưa bạn gái đi chơi thì đường đường chính chính mà đi, sao lại lôi con ra làm cái cớ chứ?”
Tôi cười nhạt:
“Có lẽ chính anh ta cũng biết, bạn gái mình không phải kiểu khiến người lớn ưa nổi đâu.”
7
Tôi lại thấy bài đăng mới của Tống Khả Tâm.
Cô ta kể rằng chuyến du lịch tốt nghiệp với Chu Mặc Bạch phải kết thúc sớm.
Không những thế, hôm dì Chu tới nơi, cô ta còn tưởng là bác lao công, thẳng tay trổ hết khí chất “chị đại”, mắng người một trận ra trò.
Dì Chu giận đến tái mặt tại chỗ.
Về sau, dì kéo Chu Mặc Bạch về, mạnh tay cắt đứt liên lạc của hai người luôn.
Thế nhưng trong bài đăng, Tống Khả Tâm không hề thấy mình sai.
Ngược lại, cô ta còn đổ hết lỗi lên đầu dì Chu:
【Mẹ đơn thân thường có tính cách méo mó, coi con trai như chồng.】