Nghe tiếng “keng” vừa vang lên, xích vàng trượt khỏi cổ tay, ta chẳng hề chần chừ, đoạt lấy đao của thị vệ cạnh đó, xoay tay kề thẳng vào cổ Hô Diên Tà.
Mũi đao chạm vào da thịt, lập tức tứa máu.
Quần thần nhất tề kinh hô, đám thị vệ xung quanh rút vũ khí tạo vòng vây.
Chỉ là tốc độ của ta nhanh hơn bọn chúng, một cước tung ra, đá bay toàn bộ thị vệ.
Thân hình bọn chúng văng vòng cung trong không khí, rơi phịch xuống, kêu la thảm thiết. Nhiều kẻ gãy xương sườn, chẳng thể đứng lên nữa.
Hô Diên Tà tái mặt, mồ hôi lạnh ròng ròng, giận dữ quát:
“Thân Đồ Nguyệt, ngươi dám ư?”
Ta cười khẩy hứng chí:
“Hô Diên Tà, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”
Hòa thượng hít sâu, chợt mở bừng mắt, lên tiếng nhắc nhở ta:
“Thí chủ, rời khỏi đây sẽ không dễ.”
Bởi xung quanh cung điện là tầng tầng lớp lớp thị vệ, kế bên còn có quân doanh.
Ta trầm mặc giây lát rồi mỉm cười:
“Hòa thượng nói đúng. Giờ ta chưa thể chết. Hô Diên Tà, cùng ta ra khỏi cung!”
Hô Diên Tà đành phải theo ta, lưng thẳng đờ, bước chân cũng run rẩy yếu ớt. Đám binh sĩ muốn xin ý chỉ khẩn báo vương đình.
Hắn nghiến răng:
“Không được! Chớ để phụ vương biết!”
Kẻ kiêu ngạo như hắn, sao cam tâm thừa nhận mình thất thủ chỉ vì một nữ nhân?
Ta khống chế hắn, rời Đông Cung, ngoài phố cướp một con khoái mã, phóng xuyên đêm ra khỏi vương đô.
Hòa thượng truy theo, hỏi:
“Cô nương rốt cuộc là ai?”
Ta hờ hững:
“Ta là một tướng quân, đến đòi lại mạng của vương tộc Bắc Triều.”
Hắn khẽ cúi đầu, tay chắp nhau:
“A Di Đà Phật.”
Giữa rừng núi, ta dí đao vào cổ Hô Diên Tà, chờ hắn dần tỉnh lại:
“Nói đi, các ngươi đã làm gì ca ca ta?”
“Ngươi quả là muội muội tốt, một lòng báo thù cho huynh?”
Hắn nhìn ta bằng vẻ giễu cợt, thấy ta im lặng, bèn cất tiếng cười điên loạn:
“Thân Đồ Dạ không ngoan ngoãn nghe lời như ngươi, nên hắn nếm đủ đắng cay trên giường. Ngươi từng nghe qua hình phạt lóc xương chưa?”
Mắt ta đỏ ngầu, tay siết chặt đao, chớp mắt chém thẳng xuống, cắt phăng phần hạ thân của hắn.
“Thứ bẩn thỉu này, giữ lại làm gì.”
Máu tươi phun trào, Hô Diên Tà gào lên thảm thiết như tiếng quỷ địa ngục, mặt mũi méo mó, tràn đầy phẫn hận và kinh sợ.
Hắn liều chết vùng vẫy, cùng ta kịch chiến.
Xét về võ công, hắn chẳng phải đối thủ của ta.
Nhưng chợt hắn ném ra một vật hình tròn, rơi xuống đất tạo nên luồng khói đen mù mịt, kế đó là một tiếng nổ kinh hồn!
Hắn muốn liều mạng cá chết lưới rách.
Màng nhĩ ta đau buốt, trong lúc hỗn loạn, có một lực đạo mạnh mẽ đẩy ta ngã về sau.
Chính là hòa thượng.
Hắn lấy thân che chắn ta, đè ta dưới người:
“Thí chủ cẩn trọng.”
Khi tiếng nổ tan, ta cố gắng ngồi dậy, chỉ thấy lưng y đã đẫm máu, y phục rách nát, để lộ vết thương kinh hoàng.
Còn Hô Diên Tà thừa cơ chạy trốn, chẳng rõ đi đâu.
Hòa thượng xoay lưng về phía ánh sáng, diện mạo nhập nhoạng mờ nhòa, hơi thở cực kỳ yếu.
“A… Di… Đà… Phật…”
Tại sao?
Vì cớ gì phải liều mạng cứu một kẻ xa lạ như ta?
Hắn từ từ tắt thở, chẳng kịp cho ta câu trả lời.
Ta chỉ bị thương nhẹ, cơn đau làm máu nóng trào dâng khắp người.
Hô Diên Tà nhất định còn lẩn khuất đâu đây, chưa thể chạy xa được!
Đúng lúc này, vân tước sà xuống, ngăn cản ta vì bi phẫn mà đồ sát bừa bãi.