“Tiểu Nguyệt, nam nhân ắt sẽ để tâm chuyện ngươi từng hòa thân, để ý ngươi còn thuần khiết hay không, nhưng trẫm thì chẳng bận lòng.”
Ta bất ngờ hất đổ bát thuốc, chất lỏng còn sót hắt lên long bào nàng.
“Thả ta ra!”
Ta gầm lên.
Nàng chẳng giận, chỉ khẽ dùng ngón tay gạt bớt dược dịch, cười nhẹ:
“Ngươi sinh ra đã có thần lực, nếu thật muốn giết trẫm, sao không dùng mảnh sứ vỡ này đập nát đầu trẫm?”
Khóe môi nàng khẽ cong.
Ta giận dữ trừng mắt:
“Ngươi cười gì? Ta chỉ không muốn Nam Triều đại loạn!”
Phải nói thực, Triệu Niệm Nô là một minh quân hiếm có. Ta vốn coi nàng là tri kỷ, là quân – thần tâm đầu ý hợp. Cớ sao nàng lại phải cưỡng cầu ta thế này?
Nàng trầm ngâm, ánh nhìn lạnh như băng:
“Không có chiếu chỉ, bất luận kẻ nào cũng không được ra vào Phượng Minh cung, trái lệnh—giết!”
Cung nhân rạp mình:
“Tuân chỉ!”
Trời chiều buông xuống, Phượng Minh cung chìm vào u ám. Ta nằm trên tháp, tràn đầy tuyệt vọng.
Bỗng có kẻ bịt miệng ta.
“Nguyệt nhi, là ta.”
Trong bóng tối, một đôi mắt trong như sao lấp lánh, chính là người trong lòng ta—Phí Trường Khanh.
Hắn tính khí vốn bình lặng, nay lại khoác dạ hành y, kề tai ta nói khẽ:
“Đừng lên tiếng, nghe ta nói. Ở thiên điện Phượng Minh cung có bức ‘Đại Đạo Chí Giản’, đằng sau bức tự ấy có một lối đi ngầm. Ra ngoài sẽ có người ứng cứu.”
Ta từ tốn co chân:
“Còn huynh thì sao?”
Hắn thì thào:
“Trước giờ luôn là nàng bảo vệ ta. Hôm nay hãy để ta bảo vệ nàng một lần.”
Nữ đế giết hắn dễ như trở bàn tay.
Đời này, công tử thế gia ấy chưa từng làm chuyện liều lĩnh đến vậy.
Ngón tay ta đùa nhẹ lọn tóc bên thái dương hắn:
“Ta không trốn. Thân Đồ Nguyệt thà đứng chết, chẳng muốn lén lút sống.”
Phí Trường Khanh nghẹn ngào, đầu ngón tay bóp sâu vào da thịt ta, lần đầu dùng sức đến thế:
“Nguyệt nhi… không, nàng phải sống.”
Ta ôm thắt lưng hắn, dịu giọng dỗ như trẻ con:
“Trường Khanh, chàng có để ý ta không còn ‘trinh nguyên’? Ta trước khi chết vẫn còn một tâm nguyện…”
Mắt hắn hoe đỏ, hàng mi khẽ run:
“Tiết hạnh của nữ nhi, chưa bao giờ nằm dưới gấu váy. Tấm lòng ta rành rành, chẳng đổi.”
Ta ngửa cổ, chạm môi hắn.
Đêm này, mặc sức buông thả.
Mái tóc rũ rượi, Phí Trường Khanh run rẩy đặt tay lên gáy ta:
“Nguyệt nhi—Nguyệt nhi—”
Ngày tiếp theo, trong cung đổ cơn mưa nhỏ.
Nữ đế giá lâm, đẩy cửa vào liền thấy ta và Phí Trường Khanh ngủ chung chăn gối.
Nàng sững lại, cơn phẫn nộ cuộn trào, tuốt kiếm đâm tới:
“Trẫm giết ngươi!”
Ta mỉm cười, đưa tay gạt lưỡi kiếm.
Nàng kinh hãi phẫn uất, nét mặt vặn vẹo:
“Nguyệt nhi, đừng quá đáng. Ngươi thật muốn dồn mình vào đường chết?”
Máu nhỏ giọt xuống từ lòng bàn tay, tựa đóa mai đỏ tươi. Ta đáp:
“Bệ hạ, nhân danh ‘ái’, mà giam cầm kẻ khác, há chẳng cùng bản chất với đế vương hiếp đoạt mỹ nhân trong sử sách? Dù nam hay nữ, tình yêu nên là tự do, không phải gông xiềng.”
Nghe xong, gương mặt nàng sầm xuống, ánh mắt băng lãnh, định sai người trói bọn ta.
Ngay lúc ấy, biến cố đột ngột xảy ra!
“Ầm” một tiếng vang như sấm giáng giữa cung điện.
Ai nấy còn sững sờ, thì một cột trụ lớn từ đỉnh điện rơi xuống, bụi tung mịt mù che mờ tầm mắt.
Thứ vũ khí bí mật của Hô Diên Tà, ta đã lén giữ một cái, không ngờ uy lực quá ghê gớm.
Nói về tài năng xuyên không, Triệu Niệm Nô am tường quyền mưu và chính trị hơn quân sự, nếu không hẳn đã đè bẹp Bắc Triều từ lâu.
Tiếng nổ dậy sóng, cả Phượng Minh cung sụp đổ.
Ta phụt ra một ngụm máu, là do dư chấn vụ nổ gây ra, rồi ta kéo Phí Trường Khanh chạy vụt đi.
“Tiểu Nguyệt… cớ gì phải liều cả tính mạng?”
Tiếng nàng xa dần.
Ta không quay đầu, trong đầu chỉ một ý niệm—chạy trốn.
Dưới ánh ban mai đầu tiên, trên quan đạo thênh thang, ngựa của ta bỗng nổi điên như bị ai điều khiển, cắn đứt dây cương, điên cuồng phi nước đại.
Cảnh vật vùn vụt lùi sau, gió gào rít bên tai, tim ta thắt lại.