1.
Những con số điện tử lạnh lùng nhảy múa trên màn hình, ghép lại thành một bản phán quyết lặng lẽ mà tàn nhẫn:
Tăng giá gấp năm lần.
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi, nhưng như một thanh sắt nung đỏ, in thẳng lên võng mạc tôi, đau rát đến lặng người.
Người gửi email là Vương Hải Đông – nhà cung ứng đã đồng hành cùng tôi suốt tám năm trời.
Một người mà tôi từng gọi là “anh Vương” đầy tôn trọng và tin tưởng.
Căn phòng yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng điều hòa đang thở khe khẽ – một hơi thở nặng nề, như đang tiếc nuối thay tôi.
Trợ lý Lâm Hiểu Hiểu bưng cà phê bước vào. Nhìn thấy tôi bất động nhìn màn hình, nụ cười tươi rói thường ngày lập tức tan biến.
“Chị Tô? Chị sao vậy?”
Cô đặt tách cà phê xuống mép bàn, nhẹ nhàng nghiêng người nhìn sang.
Khi ánh mắt lướt qua tiêu đề email trên màn hình, đồng tử cô co rút, khuôn mặt cứng lại.
“Cái gì cơ?!”
Một tiếng hét bất ngờ phá tan bầu không khí chết lặng trong phòng.
“Vương Hải Đông điên rồi sao? Tăng giá gấp năm lần? Ông ta có còn biết xấu hổ không vậy?!”
Khuôn mặt Hiểu Hiểu đỏ bừng vì phẫn nộ, cô nắm chặt lấy tay tôi, run rẩy nói:
“Đây rõ ràng là tống tiền! Em gọi điện cho ông ta ngay! Ông ta nghĩ Phong Hòa mình là gì? Là cây rút tiền chắc?!”
Tôi vẫn ngồi yên, để mặc cô lắc tay mình.
Ánh mắt tôi dừng lại nơi ô cửa kính, ngoài kia là bầu trời xám xịt không ánh nắng. Ký ức chậm rãi trôi ngược về tám năm trước.
Khi ấy, công ty Phong Hòa của tôi mới thành lập, nhỏ bé như một con thuyền nan giữa sóng gió, sẵn sàng bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Chính Vương Hải Đông là người đầu tiên trao cho tôi một đơn hàng – không lớn, nhưng đủ cứu sống cả công ty.
Ông ta thậm chí còn cho tôi lấy hàng trước, trả tiền sau.
Tôi từng coi đó là một món ân tình, và chưa từng quên.
Vì thế, bao năm qua, dù Phong Hòa ngày càng lớn mạnh, tôi vẫn luôn giữ ông ta bên cạnh.
Bảy mươi phần trăm đơn đặt hàng nguyên liệu của công ty đều chảy về xưởng ông ta.
Tôi gọi đó là nghĩa tình.
Còn ông ta, gọi nó là gì?
Một miếng mồi béo, đủ để chặt chém không cần đắn đo.
Năm ngoái, dây chuyền tài chính của ông ta đứt gãy, xưởng đứng bên bờ phá sản, công nhân bao vây cổng đòi lương.
Ông ta gọi cho tôi trong cơn say bí tỉ, khóc như một đứa trẻ bị thế giới bỏ rơi.
Tôi chẳng nói gì nhiều, chuyển thẳng ba triệu tệ tiền đặt cọc, không cần thế chấp, không hề hỏi han một lời.
Số tiền đó, giúp xưởng của ông ta lật ngược tình thế, thoát khỏi cửa tử.
Tôi đã từng tin, chúng tôi là đồng đội, là kiểu đối tác có thể giao lưng cho nhau giữa thương trường sóng gió.
Giờ thì rõ rồi.
Tất cả chỉ là trò đùa do một mình tôi viết kịch bản.
Trong mắt ông ta, tôi chẳng qua chỉ là cái ví biết đẻ tiền, dễ khai thác và không biết phản kháng.
Ba triệu đó, không phải là nghĩa tình cứu giúp lúc hoạn nạn, mà là cái thước đo xem tôi “dễ bóp” đến mức nào.
Tim tôi như bị một bàn tay lạnh băng siết chặt, từng chút từng chút rút lại, khiến lồng ngực đau âm ỉ.
Tôi có giận không?
Có. Rất nhiều.
Nhưng nhiều hơn cơn giận là một thứ lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.
“Chị Tô! Chị nói gì đi chứ!” – Lâm Hiểu Hiểu gần như sắp khóc – “Chúng ta không thể để yên như vậy được! Đợt hàng này liên quan đến mẫu chủ lực của quý sau, nếu bị gián đoạn thì…”
“Không gián đoạn được đâu.”
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng. Giọng điệu bình thản đến mức chính tôi còn thấy lạ – như mặt hồ chết không một gợn sóng.
Tôi thu ánh mắt khỏi khung cửa sổ, trở lại màn hình máy tính.
Nhưng không phải để đọc lại email kia.
Tôi mở một thư mục bảo mật – danh sách các nhà cung ứng dự phòng của công ty.
Mỗi cái tên đều đi kèm hồ sơ chi tiết: lý lịch pháp nhân, đánh giá sản phẩm, dải giá tham khảo. Mọi thứ đều rõ ràng, chuẩn chỉ.
Đó là thói quen của tôi –
Luôn luôn phải có kế hoạch B.
“Vương Hải Đông chắc chắn đã tính toán kỹ rồi,” tôi vừa lướt chuột, vừa nói với Lâm Hiểu Hiểu, giọng điệu dửng dưng như đang phân tích một thương vụ chẳng liên quan đến mình.
“Hắn biết rõ chúng ta phụ thuộc vào nguồn hàng của hắn, biết đơn hàng quý sau của Phong Hòa gần như không thể vận hành nếu thiếu nguyên liệu từ bên đó.”
“Hắn nghĩ tôi sẽ không còn lựa chọn nào khác, đành phải cắn răng chấp nhận mức giá đó, để hắn có thể dâng tôi lên như một món quà đầu tiên cho ‘chủ mới’.”
“Chủ mới?” – Lâm Hiểu Hiểu sững người, ánh mắt lóe lên nghi hoặc.
Tôi dừng con trỏ chuột tại một cái tên.
Trương Chấn.
Chủ của Tinh Huy Dệt May.
Cũng là đối thủ truyền kiếp của Vương Hải Đông trong ngành.
Tôi không trả lời câu hỏi của Hiểu Hiểu.
Chỉ lặng lẽ cầm điện thoại trên bàn lên.
Ngón tay tôi lướt nhẹ qua màn hình, tìm đến một dãy số đã lưu từ lâu – chưa từng gọi, nhưng chưa từng xoá.
Tôi nhấn nút gọi.
Điện thoại gần như được nhấc máy ngay lập tức. Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm, pha lẫn bất ngờ và vui mừng không giấu nổi:
“Chị Tô? Không ngờ có ngày nhận được cuộc gọi từ chị.”
“Tổng giám đốc Trương, chào anh.” – Tôi cất lời, giọng phẳng lặng không gợn sóng.
“Đơn hàng trị giá chục triệu mà anh từng đề xuất… anh còn hứng thú không?”
Đầu bên kia im lặng ba giây.
Tôi có thể hình dung ra vẻ mặt Trương Chấn lúc ấy: sững sờ, rồi là niềm vui cuồng nhiệt như trúng số.
“Có! Dĩ nhiên là có! Chị Tô, chị yên tâm, giá cả và chất lượng tôi sẽ lo liệu thỏa đáng!” – Giọng anh ta hơi cao vì quá phấn khích.
“Tốt.”
Tôi chỉ đáp một từ.
“Chúng ta có thể ký ngay hôm nay.”