16
Thế nên lần này, tôi cũng phớt lờ lời kêu cứu ấy.
Thậm chí hôm nay tôi cố tình trở về để xem vở kịch này.
Người phụ nữ đến gây rối hôm nay—cũng chính là do tôi hé lộ chuyện bà ta và mẹ.
Nhưng, bạo hành gia đình thì không thể!
Vì vậy tôi và em gái cùng báo cảnh sát.
Ba mẹ đều bị công an đưa đi.
Họ hàng nghe tin nhanh chóng hỏi han, tôi đương nhiên kể hết sự thật:
“Có một người đàn bà tới nhà, nói em gái không phải con ruột của ba.
Không hiểu sao ba liền kéo mẹ vào phòng đánh.
Cũng may tôi báo cảnh sát kịp thời.”
Khi tôi nhắc lại lần nữa sự việc, ánh mắt em gái trừng tôi sắc lẹm:
“Chị biết từ lâu rồi, phải không?”
Tôi bỏ điện thoại vào túi, nhìn nó:
“Xem ra em còn biết sớm hơn chị.”
Nó hừ lạnh:
“Giờ chị hài lòng chưa? Dù sao đó cũng là mẹ ruột, chị sao ác thế?”
Ác ư? Tôi cười khẽ.
Thật ra tôi cũng chẳng định dây vào chuyện này.
Dù gì, tôi cũng chẳng ưa ba mình.
Nhưng mới vài ngày trước, tôi biết được sự thật: hai năm trước, trong kỳ xét duyệt công chức, có người nặc danh tố cáo tôi.
Người ấy chính là mẹ ruột.
Khó trách khi biết tôi đỗ biên chế, bà chẳng mấy vui mừng.
Bà chỉ luôn miệng:
“Đúng là may mắn thôi. Sao con may thế?
Giá mà em gái con cũng thi đỗ thì tốt.
Rõ ràng là chị em ruột, chắc chắn con hút hết dinh dưỡng của nó rồi.”
Ngày xưa, mỗi lần em gái ốm, bà cũng nói vậy, tôi đã quen.
Nhưng không ngờ bà có thể làm ra chuyện tố cáo con gái ruột.
Nội dung đơn tố cáo: tôi chửi mẹ, bất hiếu, thậm chí còn đánh đập bà.
Chính vì là mẹ tố, đơn vị chẳng thèm điều tra, thẳng tay huỷ kết quả tuyển dụng.
Nếu không gặp lại người lãnh đạo từng phỏng vấn, có lẽ cả đời tôi cũng không biết.
17
Ba tôi bị tạm giam.
Mẹ chửi rủa om sòm khi bước ra, nhìn thấy tôi liền xông tới.
“Đây là đồn công an.”
Tôi nhắc nhở, bà mới khựng lại, bàn tay giơ cao đành rụt xuống.
Đôi mắt đỏ ngầu nhưng ánh nhìn đầy hung tợn:
“Mày định hại chết tao à? Sao mày không chết đi!
Ngày đó đáng lẽ phải bóp chết mày từ trong nôi, không nên để mày sống tới giờ!”
Nghe nhiều, những lời độc địa cũng hoá thành tường gạch, chẳng còn xuyên thấu tôi.
Tôi bình thản đáp:
“Ba chỉ bị giữ vài ngày, sau này ra ngoài, không biết có tha cho mẹ không.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
“Đồ nghịch tử! Tao biết ngay, mày đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
Tiếng chửi rủa vẫn đuổi theo, nhưng tôi đã lên xe.
Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến xe liên tỉnh đến Hải Thành, tạm trú trong căn hộ của chị họ.
Từ họ hàng, tôi nghe thêm chuyện: mẹ định ôm tiền bỏ trốn, lại bị các chú bác chặn lại.
Người luôn che chở bà—bác cả—cũng chỉ thở dài phì phèo thuốc:
“Sao lại làm chuyện hồ đồ thế? Chuyện này tôi cũng không giúp được, đợi em trai tôi ra tù rồi tính.”
Vừa dứt lời, vài người đã xốc tóc em gái tôi, lôi đi xét nghiệm.
Kết quả công bố đúng hôm ba tôi được thả:
Em gái quả nhiên không phải con ruột ông.
18