7
Cứ thế, ngày tháng êm đềm và có trật tự trôi qua.
Từ sau khi bị ta ngắt lời trước mặt mọi người, Triệu Ngọc Hoa không còn giải thích gì thêm, chỉ chuyên tâm lo công vụ.
Ban đêm cũng không đến phòng ta, mà qua chỗ hai tiểu thiếp Lý thị và Tô thị.
Lâu dần, trong phủ bắt đầu có lời bàn ra tán vào, nói ta không được thế tử yêu thương.
Ta coi như không nghe thấy, dù sao hắn vẫn đến dùng bữa sáng với ta mỗi ngày, coi như giữ cho ta chút "thể diện" cần có.
Ta biết Triệu Ngọc Hoa đang "trừng phạt" ta, muốn bẻ gãy khí thế của ta.
Nhưng ta thực lòng cầu còn không được, vốn dĩ ta chẳng có hứng thú gì với hắn.
Mỗi ngày, ta căn dặn tiểu trù phòng chuẩn bị các món hợp khẩu vị cho Vân nhi và Hữu nhi, cẩn thận hỏi han cuộc sống của chúng, tiện thể để hai đứa gần gũi hơn với cha chúng.
Lúc đầu, Hữu nhi rất rụt rè trước mặt Triệu Ngọc Hoa, đến mức không dám động đũa.
Qua vài ngày, nó bắt đầu dám thỉnh thoảng nói vài câu, như "Con muốn ăn bánh bao" hoặc "Con muốn uống cháo kê". Sau đó, không còn ấp úng như trước nữa.
Trẻ con còn nhỏ, dễ bị người lớn dẫn dắt và ảnh hưởng.
Hơn nữa, đứa trẻ nào cũng hướng về cha mẹ, không đứa nào ghét cha mình cả.
Ta chỉ tỏ ra thân thiện, dịu dàng khi có mặt hai đứa trẻ. Còn khi chúng đi rồi, ta lập tức lạnh mặt, không thèm liếc nhìn Triệu Ngọc Hoa thêm một cái.
Dù Triệu Ngọc Hoa có điềm tĩnh đến đâu, cũng không tránh khỏi bối rối trước sự thay đổi thái độ rõ rệt của ta.
Một lần, Vân nhi mang đến một dây đeo tự mình bện, dù còn thô sơ vụng về, ta vẫn hết lời khen ngợi: "Đẹp quá, thật xinh xắn. Vân nhi đúng là khéo tay, y hệt mẹ con lúc nhỏ!"
Ta mỉm cười nói.
Vân nhi đỏ mặt đáp: "Mẹ, cái này con tặng người."
Ta đưa dây đeo cho Triệu Ngọc Hoa, nói: "Nhìn xem, Vân nhi của chúng ta khéo tay thế này, chẳng khác nào tỷ tỷ ngày trước!"
Triệu Ngọc Hoa đã quen việc ta chỉ nói chuyện với hắn trong những tình huống như thế này, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Ta ý nhị nhắc hắn nói thêm vài lời, giọng hơi mang ý đe dọa: "Phu quân, chàng thấy đúng không?"
Triệu Ngọc Hoa liếc ta một cái, cuối cùng mở miệng nói một câu: "Vân nhi làm tốt lắm."
Vân nhi lập tức vui vẻ: "Vậy để con làm cho cha một cái nữa nhé!"
Hữu nhi cũng la lên: "Tỷ tỷ, đệ cũng muốn, đệ cũng muốn!"
Nhưng Vân nhi không nói gì, lặng lẽ quay về chỗ ngồi của mình.
8
Ta đã sớm nhận ra, Vân nhi dường như có chút không hài lòng với Hữu nhi.
Theo lý, hai đứa là chị em ruột, lại không còn mẹ, lẽ ra phải gắn bó khăng khít hơn mới đúng.
Tại sao lại như vậy?
Trong lúc ta còn đang ngẩn người suy nghĩ, hai đứa trẻ đã được dẫn về.
Nhưng Triệu Ngọc Hoa vẫn chưa đi, hắn gọi ta lại: "Phu nhân?"
Hả? Sao hắn còn ở đây?
Ta hơi cau mày: "Phu quân, còn chuyện gì sao?"
Triệu Ngọc Hoa không giận, ngược lại còn tỏ ra hứng thú: "Sau này, ta có thể gọi nàng là Vô Cữu được không?"
Hắn bị gì thế?
Ta nhướng mày, đáp: "Phu quân thích gọi thế nào thì gọi, chỉ là một cái tên thôi mà."
Triệu Ngọc Hoa thản nhiên nói: "Vô Cữu, ta và nàng đã là vợ chồng, không cần phải xa cách như vậy. Nàng cũng có thể gọi ta là Ngọc Hoa."
Thấy ta không đáp, hắn nhẹ giọng nói tiếp: "Dạo này, nàng mới về nhà, mọi việc đều làm rất tốt, ta đều thấy cả. Lúc đầu, ta còn lo lắng... Sau khi tỷ tỷ nàng mất, hai đứa trẻ sẽ phải chịu khổ. Nhưng không ngờ, nàng lại chăm sóc chúng chu đáo như vậy..."
Nhìn đi, ngay cả ch//ó cũng có trái tim, biết phân biệt tốt xấu.
Ta nhàn nhạt đáp: "Phu quân quá lời rồi, đây đều là bổn phận của thiếp thân."
Thấy ta không chịu gọi tên hắn, Triệu Ngọc Hoa tự giễu cười: "Thôi được, ngày tháng còn dài, nàng còn trẻ, chưa hiểu chuyện, ta sẽ bao dung nhiều hơn.”
“Nhưng nàng cũng phải nhớ, đừng được sủng mà sinh kiêu. Làm thê tử người ta, vẫn nên giữ đức tính ôn hòa, khiêm nhường, cung kính làm đầu..."
Hắn còn chưa nói hết câu, ta đã "cạch" một tiếng đặt mạnh chén trà xuống: "Thiếp thân còn có việc, không tiếp được nữa."
Đúng là th//ần ki//nh! Ai rảnh mà nghe mấy lời đó chứ!
Ngay cả ngoại tổ phụ của ta cũng không có cái "mùi cha già" nặng như vậy!
9
Trong lòng ta vẫn luôn bận tâm đến chuyện của Vân nhi và Hữu nhi, vì vậy nhẹ nhàng đi đến chỗ ở của Hữu nhi.
Đám nha hoàn nói rằng Tống thị đã dẫn Hữu nhi ra vườn chơi.
Ta gật nhẹ đầu, liền đi thẳng đến vườn hoa.
Nhưng vừa đến cổng vườn, ta đã nghe thấy tiếng cãi cọ của hai đứa trẻ bên trong.
"Đây là của ta!"
"Của ngươi cũng là của ta!"
"Đây là mẹ ta tặng!"
"Ngươi làm gì có mẹ! Mẹ ngươi chet rồi, đó là bá mẫu của ngươi thôi!"