28
Trên xe ngựa trở về, Triệu Ngọc Hoa cuối cùng không kìm chế nổi: "Ta vốn muốn nói chuyện tử tế với nàng, ai ngờ... người đó lại là Thái tử. Nhạc Vô Cữu, nàng nợ ta một lời giải thích."
Ta nhìn thấy đôi mắt hắn đỏ ngầu, thần sắc âm trầm và cố chấp, biết rằng nếu không làm rõ, hắn sẽ không cam lòng.
Nếu ta cứ giữ im lặng, có lẽ hắn ta sẽ càng nghĩ lệch lạc hơn.
Ta thở dài, nói: "Chuyện này không có gì không thể nói, thực sự cũng chẳng có gì cả..."
Mọi việc bắt đầu từ mười lăm năm trước.
Khi mẹ sinh ta, cha đang làm quan gần Gia Dục Quan.
Khi ta chưa đầy hai tuổi, cha nhận được điều lệnh, phải đi làm quan ở nơi khác. Mẹ ta thấy ta còn quá nhỏ, không nỡ để ta trải qua hành trình dài, nên đã để ta ở lại nhà ngoại tổ phụ. Và lần đó, ta ở lại suốt mười lăm năm.
Từ nhỏ, ngoại tổ phụ luôn nuôi dạy ta như một nam nhi. Lúc ta mười hai tuổi, ta đã theo người ra trận đ//ánh giặc.
Khi đó, người có bốn người cháu trai, gia đình liền sắp xếp cho ta làm đứa cháu thứ năm.
Với người ngoài, ta chính là cháu trai thứ năm của ngoại tổ phụ.
Các sư huynh từ nhỏ đều gọi ta là Tiểu Ngũ.
Nhớ lại những năm tháng đó, ta chầm chậm chìm vào hồi ức.
Năm ta mười ba tuổi, A Trạch được Hoàng thượng phái đến Gia Dục Quan để rèn luyện.
Khi đó, ngoài ngoại tổ phụ và cữu cữu ta, không ai biết thân phận thật sự của huynh ấy.
Cữu cữu lo sợ A Trạch gặp chuyện không may, nên không dám để huynh ấy ra tiền tuyến, chỉ giao huynh ấy cho Tư ca, bảo huynh dẫn huynh ấy đi làm quen địa hình và làm vài việc lặt vặt.
Nhưng Tư ca cảm thấy phiền, không muốn cả ngày phải kè kè bên một thằng nhóc, nên đẩy huynh ấy qua cho ta.
Không ngờ ta và A Trạch vừa gặp đã như quen biết lâu ngày, nói chuyện rất hợp.
Chúng ta cùng nhau đi săn, cưỡi ngựa, đôi khi ta còn dẫn huynh ấy đi làm vài nhiệm vụ nhỏ.
Khi ấy thật vui, ta và A Trạch ngày ngày cười nói, sống thoải mái như hai con khỉ nghịch ngợm.
Nhưng Gia Dục Quan không phải lúc nào cũng yên bình, thỉnh thoảng lại có kẻ địch tấn công.
Một lần, ta nhận nhiệm vụ đột kích vào doanh trại địch trong đêm, dụ rắn ra khỏi hang.
Để A Trạch mở mang tầm mắt, ta cố ý gọi huynh ấy đi cùng.
Ai ngờ lần đó ta đã quá sơ suất, kẻ địch dường như biết Thái tử đang ở đây, nên quân số đông hơn gấp bội so với thường lệ.
Chúng ta chưa kịp chờ viện binh đã bị đánh cho tan tác, suýt mất m//ạng.
May thay, những người đi theo ta đều là những người dạn dày kinh nghiệm, cuối cùng tìm được một nơi ẩn nấp an toàn để trốn.
Lúc đó, ta còn thay A Trạch đỡ một nhát k//iếm.
Giờ trên vai ta vẫn còn vết sẹo do nhát k//iếm đó để lại.
Nghĩ lại bây giờ, cũng may ta đủ nghĩa khí, nếu A Trạch mất m//ạng trong trận chiến vô danh ấy, cả Gia Dục Quan cũng không thể gánh nổi trách nhiệm!
Khi đó, A Trạch ôm ta khóc ròng, nói sau này nhất định sẽ không phụ ta, muốn cùng ta hưởng vinh hoa phú quý gì đó.
Ta nói: "Có gì mà phải làm quá lên, chúng ta là người trong quân, dù r//uột g//an có ch//ảy ra ngoài thì cũng nhét lại mà tiếp tục chiến đấu!"
A Trạch mặt mũi đầy nước mắt, nức nở nói: "Tiểu Ngũ, miệng của ngươi còn cứng hơn cả đ//ao!"
Cuối cùng, đúng vào thời khắc nguy cấp, Tư ca cũng dẫn quân đến ứng cứu, cứu được hai m//ạng nhỏ của chúng ta.
29
Lần thoát chet này, ngoại tổ phụ nổi trận lôi đình, và ta cũng từ đó biết được thân phận thật sự của A Trạch.
Nhớ lại lúc đó, quả thực khiến người ta phải rùng mình!
A Trạch cũng biết rằng ta không phải cháu trai của một tướng quân uy dũng, mà là cháu gái của ông.
Triệu Ngọc Hoa vẫn im lặng lắng nghe, giống như một bức tượng điêu khắc bất động.
Mãi đến khi ta kể đến đây, hắn mới khô khốc hỏi: "Chiếc ngọc Như Ý đó..."
Ta nhẹ gật đầu: "Đúng vậy, đó là quà Thái tử điện hạ tặng ta."
Ta và A Trạch vốn quang minh chính đại, chưa từng có chút quan hệ nào mờ ám hay bất chính.
Chỉ là, những ngày vui vẻ thường trôi qua rất nhanh.
Sau đó, Hoàng thượng triệu huynh ấy về kinh. Trước khi đi, A Trạch hỏi ta có nguyện ý gả cho huynh, trở thành Thái tử phi hay không.
Ta suy nghĩ suốt một đêm, rồi từ chối huynh.
Ta nói với Triệu Ngọc Hoa: "Ta không phải vì tự ti mà cảm thấy mình không xứng với huynh ấy. Thực tế, ngoại tổ phụ từng nói ta là nữ trung hào kiệt, là nữ nhân tốt nhất trên đời."
Ta chỉ cảm thấy mình không thể làm một Thái tử phi, càng không thể làm một Hoàng hậu, người đứng đầu lục cung.
Vì vậy, ta đã đem món quà A Trạch tặng mình tặng lại cho tỷ tỷ, như một cách để quên đi những gì đã qua.
Triệu Ngọc Hoa nhếch môi cười tự giễu, thê lương nói: "Vậy tại sao nàng còn quay lại? Ngay cả vị trí Thái tử phi cũng không giữ nổi nàng, thì ta, Triệu Ngọc Hoa, có tài đức gì để mong chờ?"
Ta nhẹ nhàng nhún vai: "Tỷ tỷ bệnh nặng, ta về nhà chịu tang. Khi đó ta mới phát hiện, bên cha mẹ chỉ còn lại một mình ta, nên ta đã quyết định ở lại."
Sau này, mọi chuyện đều do số phận sắp đặt.
30
Triệu Ngọc Hoa nghe một lúc lâu, dường như tâm thần chấn động.
Ta trầm giọng nói: "Vì vậy, bất luận thế nào, ta nhất định sẽ trở về Gia Dục Quan."
Vì nơi đó mới là nhà của ta.
"Bây giờ ta ở lại đây, chỉ vì ân nghĩa với cha mẹ, tình cảm với tỷ tỷ ta, chứ không phải vì ngươi."
Chưa từng vì ngươi.
Triệu Ngọc Hoa thở dài một hơi, đột nhiên đ//ấm mạnh vào thành xe ngựa.
"Ầm" một tiếng, tay hắn m//áu chảy ròng ròng.
"Bất kể nàng có quá khứ thế nào, thì bây giờ nàng là phu nhân nhà họ Triệu! Nàng thiếu nợ cha mẹ, nhưng ta thì không thiếu nợ nàng, ta phải làm thế nào đây?!" Triệu Ngọc Hoa gào lên.
Ta bất lực nhắm mắt lại.
Triệu Ngọc Hoa lay mạnh vai ta, ánh mắt đầy khẩn thiết: "Vô Cữu, chẳng lẽ nàng không thể đặt trái tim mình lên người ta sao? Sau này ta sẽ đưa nàng về Gia Dục Quan thăm họ hàng, ta sẽ đi gặp ngoại tổ phụ nàng! Dù sao đi nữa, nàng cũng là một nữ tử, nàng phải gả đi chứ!"