3
Mười ngày tân hôn vừa qua, ban ngày ta chẳng mấy khi gặp được Bùi Huyền nữa. Thế nhưng buổi tối hắn đều chuẩn bị về nhà đúng giờ.
Chúng ta vẫn luôn chung giường, từ cầm kỳ thi họa đến chọi gà đua ngựa, từ vật tay đến gieo xúc xắc, đều đã thi thố qua một lượt.
Hắn rất hưởng thụ mối quan hệ mập mờ này của chúng ta: rõ ràng là rất thân mật, nhưng lại chẳng có quan hệ thực chất gì.
Một ngày nọ nắng đẹp, khi Bùi Huyền chuẩn bị ra cửa, ta gọi hắn lại: “Có thể mang ta theo cùng không? Ta ở nhà một mình thấy buồn chán lắm.”
Hắn còn đang do dự, ta đã leo tót vào trong xe ngựa: “Ta không quản đâu, dù sao ngài cũng không được bỏ rơi ta.”
Chúng ta đi đến mã trường ở ngoại ô kinh thành, nơi đó đã có một đám người đông đúc đang chờ sẵn, nam nữ đều có, Chu Đình cũng ở đó.
Khi Bùi Huyền đỡ ta từ trên xe ngựa bước xuống, hiện trường tĩnh lặng trong thoáng chốc. Sắc mặt Chu Đình lập tức sa sầm.
Có kẻ nói giọng âm dương quái khí: “Quận vương gia, ngài mang một người ngoài đến làm gì?”
Bùi Huyền vẫn nhớ lời hứa với ta, liền đáp: “Quận vương phi là nương tử của ta, sao lại là người ngoài?”
Mặt Chu Đình càng thêm đen lại, nàng ta dùng roi ngựa chỉ vào ta: “Ngươi biết cưỡi ngựa không?”
“Biết một chút.”
“Có dám cùng ta đấu một ván không, người thua lập tức cút xéo!”
“Được.”
Ta gật đầu nhận lời ngay tức khắc, Chu Đình cười lạnh khinh bỉ, như thể ta đang không tự lượng sức mình.
Bùi Huyền cũng nghĩ ta sẽ thua, liền giải vây: “Cũng không cần phải đi, đến khán đài ngồi là được.”
Rồi hắn lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc bội: “Cái này dùng làm đồ đặt cược.”
Tất cả mọi người đều nghĩ ta sẽ thua, bày ra dáng vẻ chờ xem kịch hay.
Đợi đến khi cuộc đua bắt đầu, bọn họ đều không cười nổi nữa, vì từ đầu đến cuối, ta vẫn luôn vững vàng áp chế phía trước Chu Đình.
Nàng ta mặc kỵ trang màu đỏ, tóc buộc gọn. Ta mặc váy áo màu xanh khói sóng bình thường, tà váy cùng làn tóc dài cùng nhau bay múa. Trong mắt Bùi Huyền thoáng qua vẻ kinh diễm.
Gần đến đích, con ngựa dưới thân ta bỗng nhiên dựng vó trước, phát ra tiếng hí đau đớn, ta bị hất văng xuống đất, lăn mấy vòng.
Bùi Huyền lao đến kiểm tra thương thế của ta, ta vốn thân thủ nhanh nhẹn nên chỉ bị trật khớp chân. Chu Đình như một cơn gió lao qua dải lụa đỏ, ngồi trên lưng ngựa đắc ý quay đầu lại: “Ta thắng rồi, Quận — vương — phi.”
Nàng ta từ trên cao nhìn xuống ta đầy ngạo mạn. Ta nằm trong lòng Bùi Huyền, cơn đau ở mắt cá chân khiến mặt ta trắng bệch, không rảnh để đáp lời nàng ta.
Người huấn ngựa đuổi theo bắt con ngựa mất kiểm soát quay lại: “Quận vương gia, ngựa bị thương rồi, có người dùng vật sắc nhọn đâm một nhát vào cổ nó.”
Hắn vạch lông bờm ngựa cho chúng ta xem. Quả nhiên có một vết thương nhỏ bằng hạt đậu, rỉ ra những giọt máu, lẫn vào trong đám lông màu nâu nên nhìn không rõ lắm.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Chu Đình.
Chu Đình phẫn nộ: “Các người có ý gì? Nghi ngờ ta sao?”
Nàng ta tức đến đỏ cả mặt: “Thắng ả ta mà ta cần phải dùng đến thủ đoạn dơ bẩn này sao?”
Không ai nói lời nào, bởi vì mọi người đều nhìn thấy rất rõ, nếu không có sự cố ngoài ý muốn này, người thắng chính là ta.
Chu Đình tức đến run rẩy cả người, nàng ta chỉ vào Bùi Huyền: “Bùi Huyền, ngươi nói đi, ngươi cũng nghĩ là ta làm sao?”
Bùi Huyền định lên tiếng, ta ấn tay ngăn hắn lại: “Là ta, chắc là do đồ trang sức trên người ta đeo quá nhiều, không cẩn thận làm nó bị thương, không phải Chu tiểu thư đâu.”
Ta lại ghé sát tai hắn nói nhỏ: “Đừng làm tổn thương tình nghĩa nhiều năm của các người.”
Bùi Huyền không nói gì, cũng không nhìn Chu Đình, cứ thế bế ta quay về Quận vương phủ.
4
Bùi Huyền thích Chu Đình, thích nét minh diễm trương dương, thẳng thắn nhiệt tình, thiên chân lãng mạn và không câu nệ tiểu tiết của nàng ta.
Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không thích một Chu Đình tâm địa độc ác, tâm cơ thâm trầm.
Thương thế của ta không có gì đáng ngại, sau khi nắn xương chỉ cần tĩnh dưỡng hai ba ngày là ổn. Bùi Huyền đưa miếng ngọc bội cho ta: “Vốn dĩ người thắng phải là nàng.”
Ta không nhận: “Thua chính là thua, không có gì là vốn dĩ cả. Vừa khéo, miếng ngọc bội này là ngài đặc biệt chuẩn bị cho Chu tiểu thư.”
Chu Đình đã làm vỡ tín vật định tình của họ, nên Bùi Huyền đã chuẩn bị một miếng khác. Hắn cứ ngỡ Chu Đình chắc chắn sẽ thắng, nhưng không ngờ nàng ta lại dùng thủ đoạn như vậy để giành chiến thắng.
Hắn có chút mê muội: “Nàng ấy trước đây không phải như thế này.”
“Nhưng trước đây nàng ấy cũng chưa từng nghĩ ngài sẽ cưới người khác.” Ta lên tiếng nói giúp Chu Đình.
Bùi Huyền hổ thẹn: “Ta là tội khôi họa thủ, đã làm tổn thương nàng, cũng làm tổn thương cả nàng ấy.”