Đám bạn mới nhìn tôi bằng ánh mắt “cầu mong cậu bình an”, rồi chuồn mất tiêu.
Cả phòng họp giờ chỉ còn tôi và sếp mắt to trừng mắt nhỏ.
Thẩm Tri Bạch nhìn tôi rất lâu: “Cô là Lâm Hạ? Tôi nhớ mặt cô rồi đấy.”
Tôi lí nhí đáp: “Tổng giám đốc Thẩm, có… có chuyện gì sao ạ?”
Anh ấy hắng giọng: “Lúc nãy tôi nói trong họp, cô nghe rõ chứ?”
Tôi thầm kêu khổ. Chết rồi, đừng bảo là định kiểm tra tôi đấy chứ?
Tôi nãy giờ toàn mơ màng có nghe gì đâu.
Nhưng tôi phản ứng nhanh, gắng gượng giữ bình tĩnh: “Vâng vâng, em nghe hết rồi ạ.”
Tôi còn tính sẵn trong đầu, nếu ảnh hỏi thì tôi sẽ giả vờ chóng mặt hay co giật.
Ai ngờ… không hỏi gì hết.
Thẩm Tri Bạch thở dài một hơi, chỉ nói: “Nghe là tốt rồi.”
Tôi vội vàng hùa theo: “Dạ, nếu sếp không có gì nữa thì em xin phép làm việc tiếp ạ.”
Thẩm Tri Bạch: “Ừ.”
Tôi chạy biến như bay.
Thẩm Tri Bạch nhìn bóng lưng tôi biến mất khỏi cửa, khóe miệng giật giật:
【Giờ chạy nhanh thế, hôm qua xin tiền thì đâu có vậy.】
【Mong là cô ta nghe vào thật, đừng dính dáng gì đến tôi nữa.】
Tôi tưởng chuyện sáng nay bị gọi tên là do bước chân trái vào công ty – xui xẻo thôi.
Không ngờ đến trưa ăn cơm còn đụng phải anh nữa.
Đúng là xui tận mạng.
Khi đó tôi đang ăn trưa rất ngon lành trong căng tin công ty. Người ngồi đối diện cứ thay lượt liên tục, cuối cùng… là Thẩm Tri Bạch.
Anh: “Điện thoại của cô… nhìn còn mới ghê ha.”
Tôi suýt nghẹn khi nghe giọng anh ấy bất ngờ vang lên.
Ngẩng đầu lên thấy là sếp, tô cơm trên tay tự nhiên hết ngon.
“Chào… chào sếp ạ…”
Thẩm Tri Bạch tiếp tục nhìn điện thoại tôi: “Không tính đổi cái mới hả?”
Gì vậy?
Mới vậy rồi còn đổi?
Rõ ràng là đang kiếm cớ bắt chuyện. Muốn gì đây?
Tôi nửa đùa nửa thật: “Sếp muốn tặng em cái mới sao?”