1.
Chúng tôi đã ở bên nhau hơn mười năm, mỗi khi căng thẳng, giọng anh đều vô thức cứng lại, âm cuối khẽ run – dấu hiệu đó tôi chẳng thể nào nhận nhầm.Anh đang che giấu.Nhưng tôi chỉ khẽ “ừ” một tiếng, còn dặn dò anh đừng quá sức.
Cúp máy, lòng tôi vẫn chẳng thể yên.
Đêm muộn, Lục Thừa Vũ mới trở về, mang theo hơi sương đêm lành lạnh cùng vẻ mệt mỏi vừa vặn.Anh ôm tôi, cằm nhẹ dụi trên đỉnh đầu, giọng mềm mượt:“Đợi lâu không? Cuộc họp dài lê thê, lại đúng lúc điện thoại hết pin.”
Tôi lắc đầu, đưa anh cốc nước ấm, ánh mắt lướt qua gương mặt bình thản không chút sơ hở.Anh lại chủ động lên tiếng:“À, chiều nay anh tiện thay em đi lấy món tráng miệng em thích. Xếp hàng lâu lắm.”
Từ sau lưng, anh rút ra một chiếc hộp tinh xảo – đúng loại bánh tôi từng ăn một lần rồi nhớ mãi.Mà cửa hàng ấy… chỉ có chi nhánh ở Ninh Ba.
“Anh đi xa thế sao?” Tôi ngạc nhiên, trong lòng lại càng siết chặt.“Vừa khéo có khách hàng bên đó, anh ghé qua luôn. Muốn cho em bất ngờ.”
Anh cười, ánh mắt sâu thẳm, vẫn ôn nhu như mọi khi.“Nếu không nghĩ đến bảo bối của anh thích ăn, anh đã chẳng đi… chạy bốn tiếng cao tốc, phí cầu đường còn gần bằng tiền bánh. Nếm thử xem có giống hương vị trước không?”
Lý do hoàn hảo đến mức gần như đoán trước được mọi ngờ vực của tôi.
Tôi mỉm cười hạnh phúc, xúc một thìa đưa vào miệng.Vị ngọt tan trên đầu lưỡi, lan tới tận tim, nhưng lại lạnh lẽo thấu xương:“Ngon lắm! Cảm ơn anh, anh thật chu đáo.”
Đêm ấy, Lục Thừa Vũ ngủ say, hơi thở đều đặn.Tôi mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà.Tiếng cười kia vẫn lẩn quẩn bên tai, quỷ mị chẳng chịu tan.
Màn kịch của anh quá mức hoàn mỹ.Hoàn mỹ đến mức tựa như đã được biên soạn từ trước.
Tôi lặng lẽ ngồi dậy.Áo vest anh treo ngoài, tôi lục từng túi.Chỉ có mấy vật dụng thường ngày.
Điện thoại vẫn dùng mật khẩu sinh nhật tôi.Tin nhắn, thanh toán, định vị – tất cả sạch sẽ, không một vết hở.
Cho đến khi tôi cầm lấy chiếc sơ mi anh bỏ trong giỏ quần áo bẩn.Cùng nhãn hiệu, cùng màu, nhưng là kiểu khác. Trên cổ tay áo không hề có đường thêu.
Một mùi nước hoa ngọt gắt, bị cố ý che lấp dưới hương nước cạo râu, lại len thẳng vào mũi.
Trái tim tôi khẽ chùng xuống.Tôi cầm chìa khóa xe, lặng lẽ bước xuống hầm.
Xe im lìm, ghế ngồi gọn gàng, chẳng có dấu vết khác thường.Mở cốp sau, một chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm vắt lẫn nơi góc tối.Mùi nước hoa đàn bà ngọt nồng, chói gắt, trùng khớp với hương còn sót lại trên chiếc áo kia.
Quay về ghế lái, tôi mở ngăn chứa đồ.Một chiếc bật lửa in logo khách sạn nghỉ dưỡng, bị nhét qua loa bên trong.Tôi lặng lẽ chụp lại địa chỉ khắc trên đó, rồi sắp xếp mọi thứ về chỗ cũ.
Trở lại nhà, tôi ngắm kỹ hộp bánh.Trên nắp, mảnh tem nhỏ bị bóc dở, vẫn hằn vết chữ mờ: “Giao tận nơi”.Một luồng lạnh lẽo siết chặt lồng ngực tôi.
Anh chưa từng xếp hàng.Chỉ là quá vội, không kịp che hết những kẽ hở.
Khi tôi quay về phòng ngủ, anh vẫn an nhiên say giấc, gương mặt tuấn tú dịu hiền dưới ánh trăng – từng là nơi tôi gửi gắm trọn niềm tin.Tôi lặng lẽ nhìn anh.Đằng sau lớp vỏ bọc hoàn mỹ ấy, từng chi tiết đã bắt đầu rạn nứt.
Mọi mảnh ghép…đang dần ăn khớp với nhau.
2.
Sáng hôm sau, tôi vẫn ân cần chỉnh cà vạt cho anh, mỉm cười dịu dàng như thường:“Hôm nay có bận lắm không? Hôm qua anh vất vả quá, đi xa thế cơ mà.”
Anh cúi xuống hôn lên trán tôi, ánh mắt thẳng thắn:“Vì em, xứng đáng lắm.”Rồi anh thản nhiên nói thêm:“Công việc hôm nay nhiều, chắc lại về muộn.”
Anh vẫn là người chồng mẫu mực, diễn vai trọn vẹn, không một kẽ hở.
Đợi anh rời nhà, tôi mở máy tính, vào lại lịch trình trên đám mây.Tháng trước khi tôi lái xe đi công tác, chúng tôi từng mở chia sẻ vị trí để tiện theo dõi an toàn, rồi quên không tắt.Hệ thống hiện rõ: anh từng dừng ba tiếng ở khách sạn suối khoáng cao cấp Hồ Khê – nơi nổi tiếng riêng tư, nằm gần Ninh Ba.
Nhịp tim tôi vẫn bình lặng, nhưng ngón tay khẽ lạnh.
Tôi tiếp tục mở tài khoản mạng xã hội của anh, lướt qua lượt thích và truy cập gần đây.Mọi thứ… hoàn toàn bình thường.
Tôi chuyển sang danh sách bạn bè hoạt động, đặc biệt là những người phụ nữ.Một cái tên vụt sáng trong đầu – Lâm Thi Thi.Bạn thân của em họ anh.Chúng tôi từng gặp nhau một lần trong buổi tụ họp gia đình.
Tôi nhớ rất rõ tiếng cười của cô ta – khanh khách, lẳng lơ, chẳng khác gì tiếng cười tôi nghe tối qua.Có người từng đùa: “Tiếng cười của Thi Thi như tiếng chuông bạc, dễ nhận ra lắm.”
Nghe nói cô ta làm trong công ty truyền thông – du lịch nghỉ dưỡng.Tôi tìm tài khoản em họ anh, lần giở những bức ảnh tụ tập bạn bè, quả nhiên thấy tag @LâmThiThi.Nhấn vào, phần lớn bài đăng để công khai.
Bài mới nhất đăng sáng hôm qua: một bức phong cảnh, kèm chú thích:“Dự án khách sạn nghỉ dưỡng sắp xong, làm việc mấy ngày liền, cảnh đẹp cũng chẳng xua nổi mệt mỏi ~ thật sự cần ai đó an ủi…”