3.
Hôm sau, ta dậy rất sớm.
Nghe thấy tiếng động, Diệp Tĩnh Chi mở mắt nhìn ta.
"Có thể đỡ ta ngồi dậy không?"
Lúc này, nha hoàn bên ngoài nghe thấy tiếng động liền gõ cửa, sau đó bưng nước vào.
Nhìn thấy Nhị thiếu gia đang ngồi bên giường, trên mặt các nàng đều lộ vẻ kinh ngạc.
Sau khi rửa mặt xong, ta chuẩn bị ra ngoài để dâng trà cho cha mẹ chồng, nhưng lại bị người phía sau gọi lại.
"Tri Thu, ta cùng nàng đi!"
Tri Thu?
Hắn biết tên ta?
Nhờ có đệ đệ, ta không giống như đại tỷ và nhị tỷ, bị cha tùy tiện đặt cho cái tên như Tiểu Xuân hay Nhị Hoa.
Tên của ta là Cố Tri Thu.
Khi cha muốn đặt cho đệ đệ một cái tên hay, ông đã đặc biệt bỏ tiền thuê một tú tài trong trấn. Tú tài kia đặt cho đệ đệ ta cái tên Cố Ngôn Lễ.
Có lẽ vì biết ta và đệ đệ là song sinh long phượng, ông ta tiện tay viết thêm hai chữ Tri Thu.
Thế là ta có một cái tên.
Hẳn là hắn đã thấy bát tự của ta rồi.
Ta thầm nghĩ như vậy.
Nhưng thấy ta mãi không phản ứng, hắn đành gọi một gã tiểu tư bên ngoài vào đỡ mình xuống giường.
Thấy vậy, ta chỉ có thể bất đắc dĩ tiến lên dìu hắn.
Trên đường đi, những hạ nhân chúng ta gặp qua đều lộ vẻ kinh ngạc.
Sự kinh ngạc đó kéo dài…
Cho đến khi chúng ta bước vào viện của cha mẹ chồng.
Mẹ chồng ta vốn là đích nữ của một gia đình quan lại, sau khi gả vào Diệp gia thì thuận buồm xuôi gió, được yêu thương chiều chuộng hết mực.
Cho đến khi bà sinh ra một đứa con trai ốm yếu.
Thế gian này, nào có ai thực sự cả đời thuận lợi? Cả đời bà hiếm khi rơi lệ, nhưng tất cả nước mắt đều dành cho đứa con này—một đứa trẻ không biết sẽ rời xa nhân thế vào ngày nào.
Còn chưa bước vào cửa, một phụ nhân trung niên xinh đẹp đã vội vàng chạy ra, sắc mặt đầy lo lắng, vội tiến đến trước mặt Diệp Tĩnh Chi.
"Tĩnh Chi, chẳng phải đã dặn con nghỉ ngơi nhiều hơn sao? Sao lại ra đây!"
Diệp Tĩnh Chi mỉm cười, vươn tay nắm lấy tay ta, cùng nhau hành lễ với phụ nhân và người đàn ông trung niên đứng phía sau bà.
"Mẫu thân chớ lo, nhi tử đã cảm thấy khá hơn nhiều rồi. Làm phiền cha mẹ bận lòng!"
Rồi hắn nhìn ta, dịu dàng giới thiệu.
"Tri Thu, đây là phụ thân và mẫu thân!"
Ta giật mình hoàn hồn, vội vàng hành lễ với cha mẹ chồng.
Mẹ chồng ta lúc này mới định thần lại, xúc động tiến lên nắm lấy tay ta.
"Ngoan lắm! Tốt quá rồi!"
"Gả con về đúng là đúng đắn! Tĩnh Chi còn có thể xuống giường rồi!"
Chưa từng có ai đối xử với ta bằng sự nhiệt tình như vậy, nhất thời, ta không biết phải phản ứng thế nào, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang mang kỳ lạ.
"Phu nhân!"
Cha chồng ta cất giọng, cắt ngang sự kích động của bà, giọng nói mang theo vài phần bất đắc dĩ.
"Đúng đúng đúng, suýt nữa ta quên mất lễ gặp mặt!"
Mẹ chồng ta vội xoay người lấy một chiếc hộp từ phía sau, đưa đến trước mặt ta.
"Tri Thu, đây là chiếc vòng ngọc mà khi ta mới gả vào Diệp gia, mẹ chồng ta đã tặng ta. Giờ ta cũng muốn trao nó cho con!"
Ta thoáng nhìn Diệp Tĩnh Chi bên cạnh.
Hắn khẽ gật đầu với ta.
Ta liền đưa tay nhận lấy, lập tức hành lễ để bày tỏ lòng biết ơn.
Ngay sau đó, cha chồng ta cũng lấy ra một chiếc hộp gỗ, chậm rãi đưa đến trước mặt ta.
"Con à, đây là giấy tờ sở hữu mấy cửa tiệm ở phía nam thành. Chỉ cần con và Tĩnh Chi sống tốt với nhau, Diệp gia tuyệt đối sẽ không bạc đãi con!"
Món quà này quá lớn, ta do dự, không dám nhận.
Diệp Tĩnh Chi liền vươn tay thay ta tiếp lấy.
"Vậy nhi tử thay Tri Thu cảm tạ phụ thân!"
Ta cũng vội cúi người hành lễ theo hắn.
Cha chồng khẽ gật đầu với ta, sau đó quay sang nhìn Diệp Tĩnh Chi, niềm vui tràn ngập trong mắt.
"Trước hết, ngồi xuống dùng bữa đi."
"Mấy cửa hàng ở Giang Nam xảy ra chút chuyện, sáng nay đại ca con đã vội vã lên đường đi xử lý rồi."
"Đợi nó trở về, nhất định sẽ tới gặp hai đứa. Nếu biết thân thể con đã khá lên, chắc chắn nó sẽ mừng rỡ không thôi!"
Bữa sáng của Diệp gia vô cùng thịnh soạn.
Không chỉ có cháo nấu sánh mịn, bánh bao nhân thịt thơm phức, mà còn có vô số loại điểm tâm tinh xảo mà ta chưa từng thấy qua.
Ở nhà, ta chỉ được ăn cháo loãng loe ngoe vài hạt gạo hoặc bánh bao khô cứng.
Những món như trứng gà hay bánh bao thịt, nếu có thì cũng đều dành cho cha và đệ đệ.
Vậy nên, dù đã cố kiềm chế, ta vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Bên cạnh, Diệp Tĩnh Chi tự tay gắp một chiếc bánh bao đặt vào bát ta.
"Nếm thử xem, bánh bao này có nhân măng, thịt heo và thịt gà, rất ngon!"
Ta nhận lấy, cắn một miếng.
Nước thịt thơm ngọt lập tức tràn ra, mùi hương lan tỏa khắp khoang miệng, khiến ta thỏa mãn híp mắt lại.
Không trách được cha và đệ đệ đều thích ăn món này.
Ta liên tục ăn hết ba cái bánh bao, hai miếng bánh bí đỏ, ba miếng bánh sữa, lại thêm một bát cháo.
Lúc này, Diệp Tĩnh Chi cuối cùng cũng mở miệng ngăn lại.
"Tri Thu, đừng ăn quá nhiều vào bữa sáng. Mấy loại bánh này ăn nhiều dễ đầy bụng lắm!"
Ta giật mình tỉnh táo, lập tức đặt đũa xuống, hơi ngượng ngùng nhìn quanh.