1.
"Chờ đã!""Ngũ sát của ta—Aaaa!"
Cùng với ánh sáng trắng chói lòa, ta lại bị kéo về cái thế giới nhiệm vụ c h ế t tiệt ấy.
Ống hút trên môi vẫn còn vướng một viên trân châu đường đen.Hệ thống k h ố n nạn!Không thể đợi ta uống xong trà sữa rồi hãy truyền tống được sao?
Hệ thống: "Ký chủ, khẩn cấp, khẩn cấp, khẩn cấp! Nhiệm vụ này có thời hạn, nếu liên tục bị phán định thất bại, thế giới này sẽ sụp đổ! Hoàn thành xong nhiệm vụ, ta mời ngươi 100 ly trà sữa."
Ta đảo mắt khinh thường:"Ngươi lần trước còn lừa ta rằng độ khó của nhiệm vụ chiến lược Tạ Ngộ Triều chỉ là số âm."
Kết quả thì sao?Hại ta phải nhọc nhằn, cần mẫn, hết lòng hết sức, vừa động tâm vừa động tình, đồng hành với hắn từ phế thái tử bị lưu đày cho đến lúc Đông Sơn tái khởi, mới vất vả hoàn thành nhiệm vụ.
Hệ thống lặng im chột dạ, chẳng nói chẳng rằng đã thẳng tay ném ta vào hoàng cung.
Hệ thống: "Ký chủ, thời gian ở thế giới nhiệm vụ và thế giới thực không giống nhau. Hiện tại đã là năm thứ năm kể từ lúc ngươi 'chết' trước mặt Tạ Ngộ Triều."
Ta vẫn còn nhớ cảnh tượng chia tay hôm ấy.
Lúc đó, nhiệm vụ hoàn thành, hệ thống nói ta có thể tự quyết định rời khỏi dòng thời gian.Ta rúc trong lòng Tạ Ngộ Triều, cất tiếng hỏi:"Có thể ban cho ta danh phận Hoàng hậu chơi không?"
Hắn chìm vào im lặng.
Xem ra là hắn không muốn rồi.
Nghĩ đến cảnh nếu tiếp tục ở lại đây, ta sẽ phải trải qua đủ loại trò tranh đấu hậu cung, gió tanh mưa máu, từ ánh trăng sáng hóa thành hạt cơm nguội, rồi một chuỗi tình tiết cẩu huyết. Cuối cùng, trở thành nữ chính ngược luyến tàn tâm, rơi vào kết cục bị m ó c tim m ó c thận.
Một chút lưu luyến còn sót lại cũng tan biến sạch.
Nam nhân cặn bã, ta cáo từ ngươi từ đây!
Hệ thống: "Hiểu lầm rồi! Khi đó hắn không nói gì là vì đang suy tính kế hoạch tạo phản, muốn chuẩn bị chu toàn để ngươi không phải chờ đợi. Ai ngờ đêm trước khi khởi binh, ngươi lại 'hào hoa' chết vì uống canh nóng bỏng cả họng!"
Cái tên "hiếu tử" này!
Ta tiếp tục thắc mắc: "Nhưng giờ hắn đã làm Hoàng đế, cuộc đời đại thắng, còn gì để mà hắc hóa nữa?"
Hệ thống: "Đừng nhìn hắn có quyền lực và giang sơn, nhưng hắn đã mất đi tình yêu rồi!!!"
Ta: ...
Hệ thống: "Ký chủ, lần này hoàn thành nhiệm vụ có thưởng gấp đôi đó nha~"
Tạ Ngộ Triều, ta tới đây!
2.
Ta bị truyền tống thẳng tới trước Kim Loan Điện.
Còn chưa kịp tính bước tiếp theo, bên trong "rầm" một tiếng, một cái xác bị quăng ra, máu tươi nhuộm đỏ bậc thềm bạch ngọc trước điện.
Cùng lúc đó, một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên:"Cút hết cho trẫm!""Trẫm ghét nhất chính là gương mặt này! Cút ngay!"
Tiếng hét khiến hồn vía ta suýt bay mất.
Đám thị vệ thì mặt không đổi sắc, tựa như đã quá quen với cảnh này.Vừa bước lên dọn dẹp, vừa thì thầm với nhau:"Tháng này đã là cái thứ năm rồi."
Hệ thống thì rõ ràng là loại đã thấy qua trăm trận.Vô cùng bình tĩnh giải thích:"Ký chủ, những kẻ này đều là thích khách cải trang thành ngươi để tiếp cận Tạ Ngộ Triều."
Lúc này, một cung nữ mang khay cơm tới, mặt trắng bệch, rõ ràng không dám vào nộp mạng.
Nhìn thấy ta, ánh mắt nàng bỗng sáng rực.Nhanh chóng nhét khay hồng đậu cao vào tay ta, cuống quýt nói:"Ta… ta đột nhiên đau bụng, ngươi giúp ta đưa vào Kim Loan Điện nhé!"
Nói xong, nàng xoay người, chân như gió, biến mất trong màn đêm.
Ta: "???"Ta trông giống kẻ chịu khổ thay lắm sao?
Ta rất muốn chạy, nhưng một sức mạnh thần bí lại đẩy ta từng bước về phía Kim Loan Điện.
Hệ thống nhẹ nhàng ho một tiếng:"Ký chủ, tới lúc ngươi dọn dẹp bãi chiến trường—à không, ý ta là đến lúc ngươi xuất hiện rồi."