01
"Khả Khả này, mẹ anh bảo năm nay về quê ăn Tết."
Mấy năm trước vì dịch bệnh không về được, sau đó tôi sinh con gái – bé Đường Đường, con còn nhỏ nên Tết nào cũng ở nhà riêng.
Chúng tôi kết hôn đã sáu năm, chưa một lần về quê anh ấy ăn Tết.
Nghĩ đến phép lịch sự, tôi đồng ý.
Lâm Hàn ôm tôi, ánh mắt sáng rỡ, cứ như đứa trẻ được quà.
Tôi bật cười, người ta làm bố rồi mà vẫn trẻ con như thế.
Chỉ là tôi không ngờ, sự thật anh ấy vẫn chưa lớn.
02
Nhà Lâm Hàn là căn nhà nổi bật nhất làng – một ngôi nhà hai tầng mới xây, khang trang rộng rãi.
Vừa đến nơi, đã nghe tiếng mẹ chồng khoe khoang:
"Thằng Hàn nhà tôi hiếu thảo nhất xóm! Đi làm là đưa hết lương cho tôi giữ. Vài năm là xây được nhà mới rồi. Không sinh con trai thì sao mà có được như vậy?"
Mấy bà họ hàng xung quanh cũng nhao nhao khen ngợi:
"Con cô giỏi thật đấy, không như thằng nhà tôi, lương có ba triệu mà tiêu hoài không đủ."
"Đúng rồi, trách tôi không biết đẻ, toàn sinh con gái, chỉ biết thèm thuồng."
"Nghe nói dâu nhà cô là người thành phố, con gái gì đó của cục trưởng, đúng là có phúc."
Mẹ chồng nghe xong sầm mặt lại.
"Phúc cái gì mà phúc? Là nó gặp may mới lấy được con tôi. Là con gái cục trưởng thì sao, vẫn không đẻ được con trai. Này, con gái nhà ông Trương đầu làng ấy, đến giờ vẫn nhớ thằng Hàn nhà tôi. Cũng tại nó ngốc, bị con kia mê hoặc rồi. Con gái nhà họ Trương mông to, nhìn là biết đẻ giỏi."
Tôi và Lâm Hàn đứng ngoài cửa, không sót một chữ.
Thấy tôi mặt biến sắc, anh ta vội vàng hôn lên trán tôi:
"Khả Khả à, mẹ anh là người quê, ít học, nói chuyện không dễ nghe nhưng không có ác ý đâu, đừng chấp bà. Mấy ngày thôi mà, ráng chút, về anh sẽ bù đắp."
Đường Đường thấy con chó vàng ngoài sân, kéo tay tôi đòi chạy ra chơi.
Lúc này, đám người trong sân mới để ý thấy chúng tôi:
"Thằng Hàn về rồi à, mau vào nhà!"
Một đám người xúm lấy Lâm Hàn, kéo anh ta đi xa dần trong tiếng khen nức nở. Anh ta mải tận hưởng cảm giác được tâng bốc, chẳng thèm ngoái lại nhìn tôi và con.
Cũng may có người họ hàng tốt bụng kéo mẹ con tôi vào nhà.
03
Tôi thật sự không chịu nổi là vào đêm giao thừa.
Cả nhà có năm người: ba mẹ chồng, vợ chồng tôi và Đường Đường.
Tôi dậy từ sáng, bận rộn nấu nướng đến tận ba giờ chiều, dọn dần dần từng món lên bàn.
Tôi vừa tháo tạp dề chuẩn bị ăn thì Đường Đường đã ngồi cạnh ba, gọi tôi tới.
Chưa kịp qua bàn, mẹ chồng đã đứng bật dậy, túm tay con bé kéo về phía tôi:
"Đi đi, con gái mà lên bàn ăn, sang năm xui xẻo lắm đấy!"
Tôi chết lặng, rồi giận bốc tới óc.
Tôi ôm chầm lấy Đường Đường dỗ dành.
Con bé không khóc, chỉ chu môi bực dọc nhìn bà nội lần đầu gặp.
"Mẹ, Tết nhất mà mẹ mắng cháu thế à? Đường Đường là con của con và Lâm Hàn, là cháu ruột của mẹ đấy, sao mẹ nỡ lòng nào?"
Không khí căng như dây đàn, Lâm Hàn lại nhảy ra dàn hòa:
"Khả Khả, mẹ không có ý xấu đâu, ở quê ai cũng thế, con gái không được coi trọng. Mẹ quen mồm thôi, không cố ý đâu."
Tôi chịu hết nổi rồi:
"Đừng lôi cái gọi là 'quê' ra để biện hộ! Ở quê không phải ai cũng lạc hậu như nhà anh! Đường Đường là con gái ruột anh, anh để con mình bị mắng vô lý mà không nói gì?"
Mẹ chồng thấy tôi lớn tiếng với con trai, lập tức nổi đóa:
"Tôi mắng nó là sai à? Con gái mà đòi ngồi bàn ăn là trái đạo lý rồi! Tôi dạy nó vài câu mà cô cũng phải phản ứng à?
Lúc đầu tôi đã nói rồi, bắt thằng Hàn lấy người trong làng, nó cứ khăng khăng không nghe. Giờ lấy phải loại chẳng hiểu phép tắc, dám cãi lại bề trên, đúng là không có dạy dỗ. Nếu không phải thằng Hàn năn nỉ, chỉ riêng chuyện cô không đẻ được con trai là tôi không thèm cho bước vào cửa rồi!"
Bà ta nói như thể lẽ đương nhiên, còn tôi thì choáng váng.
Lâm Hàn cúi đầu, không nói gì.
Tôi gặng hỏi:
"Những gì mẹ anh nói… là thật sao?"
Anh ta tỏ vẻ khó xử:
"Khả Khả, phong tục ở quê anh là vậy mà. Sinh con trai thì vợ mới được tính là chính thức bước chân vào nhà. Anh yêu em, yêu cả Đường Đường, anh không muốn em buồn nên mới giấu em. Em chịu khó vài ngày thôi, qua Tết mình về."