13.
Thoáng chốc đã đến ngày Thái hậu thọ yến.
Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, ta đã thấy Mạnh Dật Như đứng tựa vào một cây cột không xa, không ngừng nháy mắt ra hiệu.
Tim ta khẽ thắt lại, hít sâu một hơi, cầm lấy ly rượu bước về phía nàng.
“Sao ngươi đến muộn thế này!”
Mạnh Dật Như hạ giọng trách móc, nét mặt lộ chút bối rối, ánh mắt không ngừng quét nhìn xung quanh, nụ cười trên môi cũng đầy vẻ gượng gạo.
“Tam muội, thứ lỗi. Ta những ngày qua đã thu thập được một số chứng cứ bất lợi cho Tiết Yếu.
Chuyện hệ trọng, nhất định phải nhờ muội đích thân giao lại cho phụ thân.”
Ta lấy từ trong ngực ra một phong thư, nghiêm trang đặt vào tay nàng.
“Biết rồi, mau lại gần đây, đồ ấy ta để trong tay áo, cẩn thận đừng để ai nhìn thấy!”
Mạnh Dật Như tỏ vẻ sốt ruột, thấp giọng thúc giục không ngừng.
Thấy nàng cầm lấy phong thư, ta lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Tiết Yếu, tay giơ lên, ném mạnh chén rượu trong tay xuống đất.
Tiếng vỡ giòn tan vang lên, ngay lập tức, mấy tên thị vệ xuất hiện, bao vây Mạnh Dật Như. Chúng nhanh chóng tìm thấy trong người nàng một túi thuốc độc và một phong thư.
Tiết Yếu không biết đã tới bên cạnh ta từ khi nào, trầm giọng lên tiếng:
“Mạnh Dật Như, ngươi dám mưu đồ hãm hại Thái tử đương triều, nay người chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn gì để nói?”
Đồng tử Mạnh Dật Như co lại, sắc mặt tái nhợt. Trong cơn hoảng loạn, nàng lớn tiếng biện minh:
“Ta không định giết Thái tử, ta muốn giết là...”
Nhận ra mình suýt lỡ lời, nàng lập tức im bặt, không dám ngẩng đầu.
Nhưng đột nhiên, như nhận ra điều gì, Mạnh Dật Như ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt như dao găm chằm chằm nhìn ta:
“Mạnh Dật An, là ngươi hại ta?!”
Tiết Yếu bình thản đứng chắn trước mặt ta, không để nàng có cơ hội tiếp cận.
“Người đâu, dẫn nàng xuống, chờ lệnh xử trí.”
Phong thư ngay sau đó được dâng lên bàn của Thái hậu và Hoàng thượng. Trong thư, người viết lệnh cho Mạnh Dật Như nhân dịp hôm nay tìm cách hạ độc Thái tử.
Chữ trên thư rõ ràng là của Mạnh Phỉ.
Thái hậu bị phá hỏng thọ yến, tâm trạng vốn đã khó chịu, nay biết có người muốn mưu hại cháu nội đích tôn của mình, lập tức tức giận đến mức thiếu chút nữa thì ngất đi.
Hoàng thượng hoảng hốt sai gọi Thái y, đồng thời nhớ lại những trò khuấy động của Mạnh Phỉ chốn triều đình, lửa giận càng thêm bùng phát.
Ông lập tức hạ chỉ bắt giữ Mạnh Phỉ cùng những người liên quan trong phủ, giao cho Hình bộ thẩm vấn kỹ lưỡng.
Mạnh phủ cuối cùng cũng không thoát khỏi vận mệnh sụp đổ, thậm chí còn đến sớm hơn kiếp trước rất nhiều.
Ta nhờ công tố giác, đương nhiên không bị liên lụy.
Không ai biết rằng, từ nhỏ ta đã quen hầu hạ bên giường mẫu thân, mỗi khi rảnh rỗi thường thích luyện tập sao chép thư pháp để giết thời gian.
Trong phòng mẫu thân có một chiếc hòm, chứa đầy những lá thư mà Mạnh Phỉ từng viết cho bà thời trẻ.
Chữ viết của Mạnh Phỉ, ta bắt chước đến mức không khác gì thật.
14.
Mấy ngày sau, Tiết Yếu bí ẩn nói rằng sẽ đưa ta đến một nơi.
Xe ngựa lắc lư hồi lâu, quanh co qua nhiều ngõ nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một biệt viện.
Từ xa, ta thấy một bóng dáng quen thuộc ngồi trên ghế mây dưới gốc cây, đến mức ta gần như không tin vào mắt mình.
Bước thêm vài bước, mắt ta nóng lên, chân không kìm được mà lao nhanh tới, chẳng màng gì nữa, ta ôm chầm lấy người ấy, bật khóc vì quá đỗi vui mừng.
“A nương!’’
Mẫu thân ngẩn người trong giây lát, rồi nước mắt từ từ trào ra trong ánh mắt. Thân hình gầy gò của bà siết chặt lấy ta, như ôm trọn một báu vật tưởng chừng đã mất đi nay lại tìm lại được.
Trong lần biến cố của Mạnh phủ, mẫu thân cũng bị liên lụy. Tiết Yếu nhân cơ hội đó đã khéo léo sắp đặt, để mẫu thân vì sức khỏe yếu mà "mất mạng" trong ngục.
Mấy ngày trước, vì lo lắng cho mẫu thân, ta ngày đêm không ngủ yên. Tiết Yếu luôn khuyên ta bình tâm, nhưng ta không ngờ lại nhận được một niềm vui lớn đến thế!
Qua làn nước mắt mờ mịt, ta nhìn Tiết Yếu đang đứng bên cạnh, ánh mắt mỉm cười dịu dàng hướng về ta. Lòng ta tràn ngập hạnh phúc, cảm giác không sao diễn tả được.
Phải chăng vận may cả đời trước của ta đều dồn cả vào kiếp này?
Mẫu thân kéo ta vào phòng ngủ ngồi xuống, nắm chặt lấy tay ta, chăm chú nhìn vào mắt ta.
“An nhi, từ khi con thành thân, mẹ ngày đêm hối hận, lo sợ cuộc hôn nhân này sẽ hủy hoại con.
Tuy Tiết Yếu đối xử với con rất tốt, nhưng hắn chung quy không phải một nam tử bình thường...
Nếu con hối hận, mẹ sẽ đi cầu xin hắn, dù có làm trâu làm ngựa, mẹ cũng phải khiến hắn buông tha cho con!”
Khóe mắt mẫu thân hoe đỏ, giọng nói run rẩy nhưng ánh lên sự kiên định, như thể bà đã gom hết dũng khí mới thốt nên lời.
Mũi ta cay xè, vội vàng nắm chặt lấy tay bà, giọng nói kiên quyết: