1.
Sau bao lần quỳ gối cầu xin trước vô số quan viên trong kinh thành, rốt cuộc ta cũng tìm được đường đến trước mặt Họa Chiêu.
Nghe nói từ lâu hắn đã được người đời đặt cho danh xưng "Diêm Vương Họa", một kẻ giết người không chớp mắt, điên cuồng tàn nhẫn. Ngay từ khi nghe đến cái tên này, chân ta đã mềm nhũn vì sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng đứng vững.
Vì Cảnh Hoa ca ca, dù có sợ Diêm Vương thì cũng phải cầu xin một lần.
Gió rét thổi cắt da cắt thịt. Giữa đêm khuya, ta lại một lần nữa rời khỏi chỗ trọ, ẩn nấp sau một góc mái hiên gần phủ Họa.
Tiếng trống canh vang lên, từ xa một đội kỵ binh tiến lại. Người đi đầu khoác áo tơi, chiếc áo tơi làm từ sợi đan kết lại, trong màn sương mù chỉ lờ mờ thấy bóng dáng lạnh lẽo của hắn.
Đó hẳn chính là Chỉ huy sứ.
Tim ta thắt lại, không chút do dự lao đến.
"Đại nhân, xin hãy nghe nữ tử này nói một lời!"
Còn chưa kịp chạy đến trước mặt, ta đã bị một tên Cẩm y vệ hung hăng đẩy ngã xuống nền đá xanh lạnh lẽo.
Thế nhưng, người kia thậm chí còn không thèm liếc nhìn ta một cái.
Vì muốn biết khi nào hắn quay về phủ, ta đã quỳ lạy hết thảy quan viên trong kinh thành. Hai đầu gối đã trầy trụa rướm máu, đến cả sức đứng dậy cũng chẳng còn.
Ta chỉ có thể bò trên mặt đất, vừa khóc vừa cầu xin:
"Đại nhân, nữ tử này chỉ có Cảnh Hoa ca ca là người thân duy nhất."
"Xin đại nhân mở lòng từ bi, tha cho vị hôn phu của ta một con đường sống."
Gió đêm cắt da, rét buốt đến tận tim.
Ta cố sức bò đến, níu lấy vạt áo người trước mặt, giọng run rẩy:
"Ngài đại nhân khoan dung rộng lượng, nếu Cảnh Hoa ca ca có điều gì mạo phạm ở kinh thành, xin hãy nể tình hắn là người nhà của ta mà tha thứ cho hắn một lần, van cầu đại nhân!"
Hơi thở phả ra hệt như sương lạnh.
Đôi mắt kia lạnh lẽo tựa băng ngàn năm, không một chút gợn sóng, làm người ta lạnh thấu tận xương tủy.
Cẩm y vệ đứng bên cạnh đã rút binh khí ra, chỉ còn cách cổ ta vài tấc.
Sẽ giết ta sao?
Bỗng nhiên, một giọng nói rét lạnh vang lên bên trên—
"Tần Cảnh Hoa? Hắn là thứ gì, cũng xứng đáng bị nhốt vào Chiêu ngục sao?"
Ta sững sờ, trong mắt ngập nước, giọng run run:
"Thật sao? Đại nhân không lừa gạt dân nữ chứ?"
Người trong thiên hạ đều nói Họa Chiêu giảo hoạt, ta cũng sợ bị hắn lừa.
"To gan! Ai cho ngươi nói chuyện với đại nhân như vậy?"
Họa Chiêu khẽ nâng tay ngăn cản, ánh mắt rũ xuống nhìn ta.
Hình như có chút lạnh lẽo đã tan đi, giọng hắn cũng không còn rét buốt như trước.
"Chiêu ngục không có kẻ đó, ngươi bị lừa rồi."
Dáng vẻ của hắn không giống như đang nói dối, hơn nữa hắn cũng chẳng cần phải lừa ta làm gì.
Nhưng rõ ràng Trần Phàm ca ca nói với ta, Cảnh Hoa ca ca chính vì đắc tội với Họa Chiêu nên mới bị nhốt vào Chiêu ngục kia mà!
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Nỗi hoang mang cùng mệt mỏi vì chạy ngược chạy xuôi, thêm vào cái rét cắt da cắt thịt giữa đêm khuya, khiến đầu ta váng vất, bóng tối chợt kéo đến bao trùm lấy ta.
Cả người ta mềm nhũn, ngã xuống đất bất tỉnh.
Ý thức dần mờ nhạt, chỉ còn nghe thấy một tiếng cười lạnh lùng vang lên bên tai—
"Dám đến trước phủ ta giả vờ ngã lăn ra ăn vạ? Lá gan cũng không nhỏ."
2.
Ánh đèn ấm áp hắt lên lớp màn sa mỏng, ngăn cách cái lạnh buốt của đêm đông.
Ta chậm rãi xoay người, cổ cứng đờ, vừa cử động đã chạm phải một đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như băng tuyết.
Là… là Họa Chiêu?
Ta sững sờ đến mức ngốc lặng, một câu cũng không thốt nổi.
"Hử?"
Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo đôi chút nghi hoặc.
Ta cứng đờ một lúc lâu, còn chưa kịp phản ứng.
"Còn chưa chịu buông ra?"
Lúc này, ta mới phát hiện bàn tay mình vậy mà đang nắm chặt lấy hắn.
Tên thị vệ bên cạnh bất mãn lẩm bẩm:
"Cô nương này thật phiền phức, cứ túm chặt lấy đại nhân mà gọi 'ca ca', gỡ thế nào cũng không ra."
Nghe vậy, ta lập tức rụt tay lại, lắp bắp xin lỗi:
"Xin… xin lỗi đại nhân, dân nữ không cố ý."
Cả người ta mềm nhũn, vừa mới buông tay thì suýt nữa đã ngã xuống.
Một bàn tay lạnh lẽo khẽ đỡ lấy ta.
"Nằm xuống."
Họa Chiêu chỉ liếc mắt ra hiệu cho thị vệ bên cạnh:
"Ra ngoài."
Ta ngoan ngoãn nằm lại trên giường, không dám hó hé gì.
"Nói đi, chuyện là thế nào?"
Ta ngẩn ra một lúc, sau đó vội vàng kể lại mọi chuyện liên quan đến Cảnh Hoa ca ca.
Nghe xong, khóe môi hắn thoáng hiện nét trào phúng:
"Người khác gặp chuyện là lập tức lui bước, sợ đến mức trong đêm liền vội vã từ hôn. Ngươi lại khác biệt, còn dám một thân một mình lên kinh cầu cứu. Không sợ sao?"
Ta cắn chặt môi, trong mắt ánh lên sự kiên định.
"Sợ. Nhưng dân nữ càng sợ sống một đời mà chẳng làm được gì. Dân nữ chỉ có Cảnh Hoa ca ca là người thân duy nhất."
Nói đến đây, hốc mắt ta đã đỏ hoe.
Một tấm khăn tay được đưa đến trước mặt ta.
"Khóc cái gì? Chiêu ngục không có hắn."
Ta ngẩng đầu, giọng run rẩy:
"Đại nhân có thể giúp dân nữ điều tra không?"
Đôi mắt Họa Chiêu thoáng trầm xuống, ánh nhìn ấy khiến ta sợ đến mức vô thức siết chặt chăn.
Ta có phải đã quá to gan rồi không? Một kẻ như ta, lấy tư cách gì cầu xin hắn giúp đỡ chứ…
Nhưng ngay khoảnh khắc ta nghĩ rằng mình đã đi quá giới hạn—