1.
Từ khi còn chưa hiểu chuyện, người trong thôn đã gọi ta là tạp chủng, hoặc đứa con hoang.
Bởi khi mẹ sinh ta, thai kỳ còn chưa tròn tháng.
Thế nhưng thân thể ta chẳng hề yếu ớt, trái lại còn khỏe mạnh cứng cáp hơn cả những đứa trẻ sinh đủ tháng.
Trong những năm tháng người đông lương ít, cơm chẳng đủ ăn, một đứa trẻ như ta mà vẫn tráng kiện như vậy — rõ ràng không thể là trẻ sinh non.
Một đồn mười, mười đồn trăm.
Ngay từ lúc ta cất tiếng khóc chào đời, lời đồn về sự không trong sạch của mẹ đã lan khắp thôn Hạ Lý.
Miệng người xôn xao, nhà ta trở thành trò cười bên bếp lửa của bao người.
Họ bảo cha ta ngu dại, trắng trợn đi nuôi con của kẻ khác.
Cha ta không nói gì, chỉ lặng lẽ đánh cho những kẻ bôi nhọ mẹ một trận nên thân.
Tuy ông cụt mất một tay, nhưng lợi hại lắm. Chỉ bằng một tay cũng đủ đánh ngã bất kỳ người đàn ông nào trong thôn.
Dù có mấy người xông lên cùng lúc, cũng không phải đối thủ của ông.
Mỗi khi nhắc đến chuyện năm xưa, mắt mẹ ta lại hoe đỏ, ánh lệ long lanh.
Ta từng ngỡ đó là vì cảm động. Về sau mới hiểu, trong cảm động ấy, còn có cả nỗi day dứt.
Bởi lẽ... ta thực sự không phải con ruột của cha.
Mẹ ta năm ấy, là bị cha ta mua lại từ tay người buôn người.
Vốn dĩ ông không có ý định mua ai.
Hôm ấy ông lên chợ la lừa, định mua một con lừa kéo xe.
Không ngờ lại bắt gặp một đám người bị buộc chặt bằng thừng, bị bọn buôn người hò hét rao bán.
Một mụ tú bà má phấn môi son, đang lần lượt kiểm tra răng miệng của đám nữ nhân.
Cha ta vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt ngân ngấn lệ của mẹ ta.
Vậy là con lừa không mua được,Cha ta lại dắt về một người vợ, và một đứa bé — là ta.
Đúng vậy, khi ấy trong bụng mẹ đã mang thai ta rồi.
Mẹ ta vốn là con gái một gia đình nông dân bình thường,Nhưng trời sinh xinh đẹp, thuở nhỏ cũng từng được cưng chiều đôi phần.
Chỉ là về sau, bà ngoại ta lại liên tục sinh con,Con gái ngày một đông.
Dần dần, củi trong sân chẳng còn, gạo trong chum vơi cạn,Ngay cả đám rau ven bờ ruộng cũng bị nhổ sạch không còn gốc.
Con trai thì đã có một đứa, nhưng vẫn chưa đủ,Bởi trong bụng bà ngoại còn mang một đứa nữa.
Ở thôn quê, chuyện là vậy: một khi con cái đã nhiều, thì nuôi không nổi.
Nhưng nếu muốn có con trai, thì cứ phải sinh,Mà một đứa chưa chắc đủ, sinh được đôi mới gọi là có phúc.
Còn mấy đứa dư ra ấy à, đuổi ra khỏi nhà thì bị gọi là độc ác,Nhưng bán cho người buôn người, dặn dò đôi câu, gửi gắm vào nhà quan làm nha hoàn… thế là đã trọn đạo làm cha mẹ rồi.
Theo lẽ thường, mẹ ta là con gái thứ ba,Hai người tỷ tỷ trên đã được gả đi,Tới lượt mẹ thì nhất định sẽ không bị bán — như thế lỗ to.
Bán cho bọn buôn người chỉ được ba lượng bạc,Nhưng nếu gả cho một chàng rể tốt, ít ra cũng có thể lấy về hai mươi lượng, còn chưa kể thêm đồ cưới!
Chỉ tiếc là... mọi chuyện hỏng từ ngày hôm đó.
Mẹ ta bị người ta lừa gạt, đánh mất trinh tiết.
Khi ấy, một công tử nhà giàu ở trấn trên vì vui chơi mà đánh cược với bạn bè:Dùng một trăm lượng bạc để thử xem có thể dụ được một nữ tử lên lầu uống rượu hay không.
Một trăm lượng bạc —Nhà quê làm ruộng vài chục năm cũng chẳng kiếm nổi từng ấy.
Không ít nữ tử chen nhau tiến lên, nào còn để tâm xem đó là dối trá hay hiểm nguy.
Dù sao… cũng chỉ là uống một chén rượu, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Hôm ấy, mẫu thân lên trấn bán mấy món thêu thùa, thấy náo nhiệt thì cũng bước lại xem.Nghe nói chỉ cần uống một chén rượu là được thưởng tới một trăm lượng bạc, trong lòng không khỏi dao động.
Có được một trăm lượng ấy, hai muội muội nhỏ tuổi nhất sẽ có cơm ăn no bụng,Hai người tỷ tỷ lớn hơn cũng không đến mức bị bán đi,Ngoại tổ mẫu có thể tĩnh dưỡng thân thể, phụ thân cũng có thể chuộc lại mảnh ruộng bị cầm cố.
Mẫu thân nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn chen chân vào đám người.
Ngỡ là vận may, nào ngờ lại là tai họa.
Một trăm lượng, cuối cùng chỉ còn lại mười lượng, bị tiện tay ném lên áo yếm của nàng,Còn chính nàng thì bị người ta khiêng thẳng về thôn Liễu Diệp như một món vật phẩm đã giao dịch xong.
Tình cảnh ấy, khắp thôn đều trông thấy rõ.
Dù là thanh mai trúc mã thuở nhỏ của mẫu thân, hay mấy người muội muội trong nhà.
Trong phút chốc, lời ra tiếng vào vang lên khắp nơi.
Thậm chí còn có người thấp giọng bàn tán, nói muốn đem nàng trói lại, dìm xuống hồ cho sạch mối nhơ.
Mẫu thân hoảng hốt, đành tìm đến người thanh mai năm xưa cầu xin giúp đỡ.
Kẻ ấy từng học qua mấy năm sách vở, được không ít nữ tử trong thôn ngưỡng mộ,Vậy mà chỉ mình mẫu thân là được y để tâm.
Hắn thường đọc thơ trước mặt mẫu thân,Lại để mẫu thân mài mực giúp mình.
Hai người cùng ngồi nơi bờ ruộng đón gió,Ăn những quả dại mẫu thân hái từ trên núi,Cứ thế trò chuyện mãi không dứt.