1
Tôi còn tưởng tai mình có vấn đề, nếu không sao lại nghe ra được cái chuyện hoang đường đến mức tay tôi run đến mức cầm đũa không nổi?
Thử việc? Trả tiền thuê nhà? Nói vậy là sao?
Tôi ở đây trông cháu cho con gái, cuối cùng còn phải cảm ơn vì được miễn tiền thuê ba tháng đầu, lại sắp được “ưu ái” chuyển thành chính thức? Là thiên tài nào đã nghĩ ra chuyện này vậy? Muốn tiền đến phát rồ rồi à?
Lương Xuyên nhìn tôi như không có gì to tát, chờ tôi lấy tiền ra.
Tôi lơ nó, quay sang nhìn con gái – Mạc Lị – nãy giờ vẫn im lặng: “Con cũng nghĩ vậy sao?”
Mạc Lị cười gượng vài tiếng: “Lương Xuyên từng du học bảy tám năm nên đã quen với tư duy bên đó rồi mẹ, mẹ phối hợp chút đi.”
Ha ha… Đi du học rồi là quên gốc luôn à? Muốn phối hợp chứ gì? Được thôi, đã muốn tính sòng phẳng thì tôi cũng không nể tình nữa.
“Vậy từ tháng sau, hai đứa phải trả tiền thuê bảo mẫu cho mẹ. Thuê bảo mẫu toàn thời gian ít nhất cũng 6000 tệ, chỗ người quen nên mẹ giảm 20%, mỗi tháng chỉ cần trả mẹ 4800 là được. Mình trừ qua trừ lại, bù vào 3200 tiền thuê, vậy hai đứa vẫn còn nợ mẹ 1600 mỗi tháng nhé. Ba tháng trước coi như thời gian thử việc, mẹ không lấy đồng nào. Nhưng tháng sau nhớ trả 1600 tệ đó, giờ chuyển luôn cũng được.”
Không ngờ, Lương Xuyên lại nói: “Khoan đã, còn một khoản con chưa tính.”
2
Khoản nó nói… lại là chi phí sinh hoạt của tôi. Ba bữa một ngày, đồ dùng cá nhân, điện, nước, gas, rồi cả tiền xăng dầu và chi phí mỗi lần chúng nó đưa tôi ra ngoài. Sau khi nó tính một hồi, mỗi tháng tôi còn phải bù thêm 3000 tệ. Tính ra, nếu trừ hao 1600 tệ kia, tôi vẫn phải trả cho nó 1400 mỗi tháng.
Lương Xuyên đưa điện thoại tới trước mặt tôi, nói: “Quét mã thanh toán luôn đi, khỏi cần rút tiền mặt.”
Tôi nhìn cái điện thoại, rồi nhìn hai vợ chồng nó, bỏ đũa đứng dậy: “Hai đứa thuê bảo mẫu đi, mẹ không làm nữa.”
Mặt Lương Xuyên dửng dưng không cảm xúc.
Mạc Lị thì tái mặt, hốt hoảng kéo tôi vào phòng, vừa nói vừa dậm chân, giọng đầy bất lực: “Mẹ, mẹ đừng đi, mẹ đi rồi ai trông con cho con đây? Ban nãy không phải mẹ nói thu tiền thuê mẹ làm bảo mẫu sao? Mẹ ở lại đi, chứ con thuê không nổi người khác mẹ ơi!”
Tôi không tin nổi vào tai mình.
Lương Xuyên lương tháng bốn vạn, Mạc Lị cũng phải đến một vạn hai. Thế mà dám bảo không thuê nổi bảo mẫu? Ai tin cho được? Chắc chắn nó cố tình nói vậy để giữ tôi lại.
“Đừng nghĩ mẹ dễ bị lừa, hai đứa kiếm được bao nhiêu mỗi tháng chẳng lẽ mẹ không biết?”
Nói xong, tôi hết kiên nhẫn, xách túi đi luôn.
Mạc Lị níu lấy tôi: “Lương Xuyên thuê được, nhưng con không thuê nổi!”
Câu này tôi nghe không hiểu.
Gì mà chồng thuê nổi, còn vợ lại không? Hai đứa không phải đang sống chung một nhà sao?
Thấy tôi nghi hoặc, Mạc Lị im lặng hồi lâu, cuối cùng mới nói ra sự thật.
Hóa ra… nó và Lương Xuyên sống theo kiểu chia đôi tiền nong, hay còn gọi là AA.
3
Trong nhà, mọi chi phí đều phải chia đôi. Tiền vay mua nhà gần 10.000 tệ mỗi tháng, Mạc Lị phải trả một nửa. Ăn uống, sinh hoạt hằng ngày, chi phí cho con cái... mỗi tháng nó cũng phải góp thêm 5.000 nữa. Với mức lương 12.000 tệ mỗi tháng mà phải trả cho từng ấy khoản chi thì nó chỉ còn lại 2.000. Nếu thuê bảo mẫu ngoài thì Mạc Lị thật sự không kham nổi.
Tôi chợt bừng tỉnh.
Hèn gì nãy tôi nói nghỉ, mặt Lương Xuyên vẫn bình thản như không, vì nó có khả năng thuê được nên chẳng sao cả. Chỉ có Mạc Lị thuê không nổi nên mới cuống lên như thế này.
Thì ra đây mới là lý do tại sao nó cứ năn nỉ tôi giúp trông con.
Hơn ba tháng trước, khi sắp đến ngày sinh, nó bỗng dưng đến tìm tôi, nói là quan hệ với mẹ chồng không tốt, nên không muốn nhờ bà chăm cháu, còn nói thuê bảo mẫu thì không yên tâm, sợ gặp người vô tâm hay ác ý với trẻ con, cho nên nó mới cầu xin tôi trông giúp.
Chồng tôi thì thương con gái, bảo tôi cũng đã nghỉ hưu, ở nhà rảnh rỗi, thôi thì ra đây giúp con vài năm, lúc đó bộ dạng con bé cũng đáng thương… tôi thật sự đã mềm lòng vì vẻ khẩn cầu của nó… Vậy là tôi đồng ý đến đây trông cháu.
Tôi nhìn con gái, chẳng biết nên nói gì cho phải, thật sự là cạn lời.
Sống kiểu gì thế này!
“Con mê gì ở nó chứ?” Tôi không nhịn được hỏi, “Nó kiếm được nhiều tiền thật, nhưng có cho con đồng nào không? Con thấy nó tính toán rành mạch đến mức chi li từng đồng một, một xu cũng chẳng để con thiếu, vậy mà vẫn muốn ở chung sao?”
Dù có là sống chung, cũng không thể sống kiểu này.
Đối mặt với loạt câu hỏi của tôi, Mạc Lị lại chẳng đáp, trái lại rất nghiêm túc nói: “Lương Xuyên rất coi trọng chuyện phụ nữ độc lập tự chủ, dù là vợ chồng cũng vẫn là hai cá thể độc lập nên phải chịu trách nhiệm phần của mình. Con thấy anh ấy nói đúng thì con đồng tình thôi. Anh ấy coi con ngang hàng với ảnh, là đang tôn trọng con, cũng là thúc đẩy con cố gắng hơn thôi mà.”
Tôi nghe xong, không nhịn được đưa tay lên sờ trán nó.
Bệnh rồi hả? Phải bị Lương Xuyên tẩy não tới mức nào mới tin mấy thứ đó chứ? Vợ chồng sống với nhau kiểu này à? Tự chủ độc lập mà đem ra dùng trong hôn nhân thế này sao? Thế thì cưới làm gì? Sinh con làm gì? Sống một mình, tự kiếm tự tiêu, chẳng phải càng thoải mái hơn sao?