11.
Mãi đến khi trời đã sẩm tối, Thẩm Tri Lễ mới đến bệnh viện thăm tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi — chứa chút lo lắng, không phải giả.Nhưng tôi vẫn chỉ là người được xếp cuối cùng trong danh sách anh phải quan tâm.
Trước đây, tôi từng nghĩ anh chỉ xem Mạnh Uyển như em gái.Anh cưng chiều cô ta, tôi tự an ủi mình — anh trai thương em gái, cũng là chuyện bình thường thôi.
Nhưng hóa ra, tôi sai rồi.
Tôi chưa từng nhắc đến hai chữ “ly hôn”.Không phải vì không dám, mà vì suốt năm mươi năm bên nhau,tôi vẫn tin vào một thứ — gọi là “tình nghĩa”.
Ngay cả khi cuốn nhật ký ấy nằm trước mắt,từng chữ, từng dòng đều viết bằng tình yêu anh dành cho người khác,tôi vẫn… không dám tin.
Bởi đó là năm mươi năm,là hơn hai vạn ngày đêm tôi nằm cạnh anh, cùng ăn, cùng sống, cùng cười, cùng khóc.
Là người đàn ông tôi từng gọi bằng hai chữ chồng ơi.
Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử,anh không chọn tôi.
Và đến bây giờ — tôi cuối cùng cũng hiểu thế nào là chết lòng.
Một cơn giận muộn màng dâng trào trong lồng ngực.Tôi đã lâu lắm rồi… không còn biết đến cảm giác phẫn nộ.Những suy nghĩ bị tôi chôn sâu suốt bao năm qua,giờ như con thú bị dồn đến góc tường, gào thét xé toang lồng ngực mà trào ra.
Trên trang nhật ký ấy,anh viết —
“Uyển Uyển,anh đang cố gắng thử yêu một người khác.Thanh Thanh là một cô gái tốt,yêu cô ấy, đối với em và anh,đều là kết cục tốt nhất.Nhưng anh đã thất bại.Thì ra… tình yêu, không thể miễn cưỡng.”
Tôi lặng nhìn dòng chữ ấy thật lâu.Ngực như bị đè nặng bởi một tảng đá —đau đến mức không thở nổi,nhưng cũng không thể rơi nổi một giọt nước mắt.
Tôi đã tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần:
Chẳng lẽ… tôi thực sự là người không xứng đáng được yêu đến vậy sao?
Năm mươi năm—hơn nửa đời người.Chẳng lẽ trong từng ấy năm,ngay cả một khoảnh khắc… anh cũng chưa từng động lòng với tôi?
Nhưng rồi tôi vẫn chẳng hỏi gì cả.
Vì đến lúc này… hỏi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.Thật sự không còn quan trọng nữa.
Tôi ngẩng đầu, giọng dứt khoát:
“Thẩm Tri Lễ.Sau khi quay xong Viễn Phương…chúng ta ly hôn đi.”
Sắc mặt anh ta cứng lại, hoàn toàn không tin vào tai mình.
Anh ta bước lên, siết chặt lấy tay tôi:
“Thanh Thanh! Anh có thể giải thích mà—”
Tôi cố vùng ra khỏi tay anh, chỉ là—cái chạm nhẹ ấy…lại khiến tôi nhớ về cả cuộc đời đầy nực cười của mình.
Y tá bước vào, mặt không giấu nổi khó chịu:
“Anh là gì của bệnh nhân?Cô ấy ngã va vào sau đầu, bị chấn động não.Nếu nặng hơn một chút… có lẽ giờ anh đã chẳng còn cơ hội gặp cô ấy rồi.”
Phải đến lúc này, có vẻ Thẩm Tri Lễ mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vết thương.
Anh lắp bắp:
“Thanh Thanh… anh… anh không biết…”
Giọng run rẩy.Ánh mắt tràn đầy hối lỗi và sợ hãi.
Anh hấp tấp nhào tới, định kiểm tra vết thương trên người tôi.Khi thấy những vết bầm tím trải dài nơi cánh tay và vai,gương mặt anh đau đớn đến méo mó.
Những ngày sau đó, Thẩm Tri Lễ gần như không rời khỏi bệnh viện.
Dù tôi có nói những lời lạnh nhạt đến đâu, anh vẫn cố chấp ở lại.
Có lúc, tôi nhìn anh chăm chú đến thất thần.
Tôi nhớ, kiếp trước có lần tôi phải làm một cuộc phẫu thuật lớn.Thẩm Tri Lễ khi ấy gác hết mọi công việc, ở bên tôi suốt một năm trời.Cũng vì thế… tôi từng nghĩ: anh yêu tôi.
Nhưng "yêu" là thứ… không thể đem ra so sánh.
Bởi vì—trước mặt Mạnh Uyển, tôi mãi mãi chỉ là lựa chọn thứ hai.
12.
Tôi nằm viện điều trị một tuần.Dù sao Viễn Phương cũng không thể trì hoãn tiến độ thêm nữa.
Vì mang trong lòng cảm giác tội lỗi, mấy ngày nay Thẩm Tri Lễ cứ bám sát phía sau tôi như cái bóng.
Hễ phân cảnh vừa quay xong, anh ta lại lẽo đẽo theo tôi suốt.Có vẻ như anh vẫn nghĩ lời tôi nói hôm đó về chuyện ly hôn…chỉ là lời buông ra trong lúc tức giận.
Anh tưởng rằng—chỉ cần dỗ vài câu, tôi sẽ mềm lòng như mọi lần.
Còn Mạnh Uyển thì suốt buổi quay cứ nhìn anh ta bằng ánh mắt “muốn nói lại thôi”.
Cũng may, lần này anh ta đã biết cúi đầu im lặng.Không bước đến dỗ dành.Không lao tới bảo vệ.
Anh ta đã thật sự… bắt đầu do dự.
Anh nói Mạnh Uyển chỉ là em gái của anh. Từ nhỏ thể trạng cô ấy đã yếu, nên anh luôn muốn chăm sóc nhiều hơn một chút.
Anh còn nói chúng ta đã là vợ chồng, người anh cưới là em, anh sẽ học cách yêu em nhiều hơn.
Tôi đã lén đối chiếu thời gian trong nhật ký, đúng vào khoảng này… chính là lúc anh bắt đầu thử “cố gắng yêu tôi”.
Tôi nhìn anh, chậm rãi mở miệng.
“Thẩm Tri Lễ, yêu… là chuyện không thể cưỡng cầu.”
Ánh mắt anh thoáng hiện vài phần giằng co. Nhưng cuối cùng, tất cả tan vào trong nụ cười nhạt.
“Dương Thanh, anh sẽ đối tốt với em.”