Thái tử gia giới tài phiệt Bắc Kinh – Phó Dịch Minh – có một cô bé được anh nâng niu nuôi lớn từ nhỏ.
Cô bé ấy rất hay khóc, cũng rất giỏi… biến mất.
Vì cô ta, Phó Dịch Minh vắng mặt trong hôn lễ của tôi.
Cũng vì cô ta, anh không có mặt khi con gái chúng tôi chào đời.
Sau này, tôi đưa con gái ra nước ngoài.
Cùng lúc đó, cô bé của anh ta cũng xuất ngoại.
Hai hướng bay trái ngược.
Anh ta chọn đi tìm cô bé đang giận dỗi kia.
Hai tháng sau, anh mới nhớ ra gọi cho tôi.
“Ra nước ngoài du lịch lâu vậy, cũng nên về rồi chứ?”
Kết quả lại bị con gái tôi, với giọng non nớt, cảnh cáo:
“Con đã tìm được ba mới rồi, chú đừng đến phá nữa!”
1
Kết hôn với Phó Dịch Minh năm năm, tôi vẫn là trò cười trong giới.
Lễ cưới duy nhất trong đời – chú rể biến mất.
Phòng sinh cửu tử nhất sinh – cha đứa bé vắng mặt.
…
Tất cả chỉ vì một cô gái hay khóc nhè - Từ Ái.
Cô ta là đứa trẻ mồ côi được Phó Dịch Minh nhận nuôi.
Hai người xưng hô chú – cháu.
Nhưng sự thiên vị của anh, sự lệ thuộc của cô ta, luôn khiến người ta cảm thấy họ không chỉ đơn thuần là chú cháu.
Ngày tôi và Phó Dịch Minh kết hôn, Từ Ái “hiểu chuyện” mà biến mất, chỉ để lại một mảnh giấy:
“Chú ơi, cháu nghĩ mãi vẫn không biết phải đối mặt với chú sau khi chú kết hôn thế nào, nên cháu chọn rời đi. Chú đừng tìm cháu.”
Ha.
Phó Dịch Minh sao có thể không đi tìm cô ta?
Dù Từ Ái chỉ đi học, anh cũng phải nắm rõ mọi động tĩnh của cô ta.
Huống chi là mất tích.
Thế nên, anh không yên tâm giao cho người khác, tự mình đi tìm.
Hôn lễ long trọng được truyền thông đưa tin rầm rộ, cuối cùng chỉ còn lại mình tôi.
2
Nhưng tôi không thể bỏ đi.
Khi đó công ty nhà tôi xảy ra chút vấn đề, tập đoàn Phó thị đưa tay ra giúp đỡ.
Cuộc hôn nhân này vừa có tình cảm, vừa có ràng buộc lợi ích.
Tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng đến cùng, đứng một mình tiễn hết họ hàng bạn bè.
Vẫn phải giữ thể diện, khéo léo nói rằng Phó Dịch Minh chỉ là lo lắng cho hậu bối.
Nhưng ai cũng hiểu rõ — Từ Ái thì tính là hậu bối gì của nhà họ Phó?
Cô ta chỉ là đứa bé Phó Dịch Minh nhận nuôi từ cô nhi viện năm hai mươi tuổi.
Không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.
Mười tám tuổi, tâm tư đã lớn, từng lần phá hỏng các mối tình của Phó Dịch Minh.
Hết lần này đến lần khác chứng minh, cô ta quan trọng hơn bất kỳ bạn gái nào của anh.
Trong giới ai cũng biết, chỉ là không ai dám nói thẳng, sợ đắc tội Phó Dịch Minh.
Còn tôi — người vợ không được anh để tâm — lại trở thành đề tài cười cợt sau bữa trà.
“Vân Sơ Sơ đến cả một con nhóc cũng đấu không lại, còn dám xưng là đệ nhất mỹ nhân Bắc Kinh.”
“Đợi con nhóc kia lớn thêm chút nữa, chắc cô ta cũng phải nhường chỗ.”
…
Những lời đồn ác ý ấy, tôi chịu đựng suốt năm năm.
Con gái chúng tôi đã năm tuổi, Phó Dịch Minh chưa từng nhắc đến ly hôn.
Nhưng không thay đổi là — Từ Ái mãi mãi đứng vị trí đầu tiên trong lòng anh.
Tôi vĩnh viễn không quên được.
Ngày sinh con, tôi đau đến gào khóc gọi tên anh.
Nhưng anh không hề xuất hiện.
Anh không nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi, cũng không nhìn thấy khoảnh khắc con gái chào đời.
Ngày hôm đó, anh đang dự lễ tốt nghiệp của Từ Ái.
Anh tặng hoa cho cô ta trước mặt mọi người, còn được mời phát biểu.
Ai ai cũng ngưỡng mộ Từ Ái.
Bởi vì cô ta là người được thái tử gia giới tài phiệt đặt ở nơi đầu tim.
3
Tôi đã tha thứ cho Phó Dịch Minh rất nhiều lần.
Nhưng duy nhất một điều tôi không thể tha thứ là… anh vì Từ Ái mà bỏ mặc con gái chúng tôi.
Con bé Lạc Lạc đã năm tuổi, học lớp giữa mẫu giáo.
Thế nhưng ba của con chưa từng một lần đưa đón.
Tôi từng nhắc với Phó Dịch Minh.
Anh nói không cần thiết.
Cả thế giới đều biết anh bận rộn, quản lý cả tập đoàn lớn, trăm công nghìn việc.
Hơn nữa trong nhà có tài xế, có người giúp việc, cần gì anh phải lãng phí thời gian?
Đúng vậy.
Đưa đón con, bồi dưỡng tình cảm cha con với Phó Dịch Minh mà nói, là lãng phí.
Nhưng tôi biết, khi Từ Ái còn đi học, anh từng ngày ngày đưa đón.
Khi đó anh đâu có thiếu thời gian như vậy?
Tối hôm đó, tôi lần đầu tiên trở mặt với anh.
“Phó Dịch Minh, nếu anh thích con nhóc đó, thì ly hôn với tôi đi, cưới cô ta luôn đi!”
“Các người như vậy là cái gì?!”
Chát!
Anh tức đến phát điên, giơ tay tát tôi một cái.
“Cô nói bậy cái gì vậy?”
Đó là lần đầu tiên anh đánh tôi.
Năm năm trước, sau khi sinh con, anh đến muộn, tôi mắng anh những lời khó nghe nhất, anh cũng chỉ nắm tay tôi, nói xin lỗi.
Nhưng liên quan đến Từ Ái thì…
“Sao? Anh cũng thấy ghê tởm à?”
Tôi ghê tởm anh thêm lần nữa, tiện tay trả lại anh một cái tát.
Cuối cùng anh ôm mặt, giận dữ đóng sầm cửa rời đi, cả đêm không về.
4
Chuyện Phó Dịch Minh đánh tôi, đã truyền đến tai ba mẹ tôi.
Hai người đang dưỡng già ở Los Angeles.
Những năm gần đây, sản nghiệp nhà tôi cũng dần chuyển ra nước ngoài.
Ban đầu hôn nhân với Phó Dịch Minh là liên hôn thương mại.
Nhưng bây giờ — không cần nữa.
“Còn kéo dài tới bao giờ?”
“Nhân lúc con còn nhỏ, ly hôn đi.”
Tôi nhìn vết đỏ trên mặt trong gương, cuối cùng cũng buông xuôi.
“Ba mẹ yên tâm, con đã tìm luật sư rồi.”
…
Năm năm này, coi như cho chó ăn cả rồi.
Tôi đang trao đổi với luật sư để soạn thỏa thuận ly hôn, thì Phó Dịch Minh gọi tới.
“Lạc Lạc mấy giờ tan học? Anh đi đón con.”
Tôi bật cười.
“Lạc Lạc tan học được một tiếng rồi.”
“Con bé cũng ăn tối xong rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc lâu sau, khi tôi sắp hết kiên nhẫn, anh mới nói:
“Sơ Sơ, hôm qua… anh xin lỗi.”
Trong lòng tôi không gợn sóng.
“Ừ.”
“Tôi biết rồi.”
Tổn thương đã xảy ra.
Xin lỗi thì có ích gì?
5
Phó Dịch Minh không bỏ cuộc.
Ngày hôm sau, anh đúng giờ đón Lạc Lạc.
Hai cha con vừa nói vừa cười trở về nhà.
Lạc Lạc vui vẻ nói với tôi:
“Ba nói nghỉ hè cả nhà mình đi du lịch!”