Còn bố mẹ nó, thì cứ nói mãi một câu: “Con phải hiểu chuyện, tất cả những gì bố mẹ làm là vì con. Sau này có thêm em trai, con mới đứng vững trong cái nhà này!”
Không biết bây giờ Cố Dương có hiểu hay không, vì sao anh ta phải dựa vào một đứa trẻ chưa chào đời mới có thể đứng vững trong chính ngôi nhà của mình?
Cũng chỉ vì muốn trói chặt Kiều Nhược Linh, mẹ Cố mới sốt sắng thúc giục Cố Phi nhanh chóng kết hôn.
“Thời nay đâu còn như trước nữa, hồi đó là nó bám riết lấy con. Còn bây giờ, ai biết trong lòng nó nghĩ gì. Nhỡ đâu nó không muốn nữa, bế Cố Dương bỏ đi, thì con mất trắng, gà bay trứng vỡ chẳng còn gì!”
Trong điện thoại, Cố Phi còn bắt chước ngữ điệu của mẹ, giống đến mức buồn cười.
“Sao mà nó lại không muốn? Thế nào? Cái vị trí nó vất vả giành lấy, chẳng lẽ không thấy hạnh phúc sao?”
Nghe anh ta than vãn, trong lòng tôi không chút gợn sóng, thậm chí còn thấy buồn cười.
“Đúng đó anh bạn! Cưới đi cho chắc! Sau này mà phải đánh án ly hôn thì nhớ tìm bên văn phòng tôi nhé, giảm giá cho anh 20% luôn!”
Luật sư Chu Cẩn giành lấy điện thoại trong tay tôi, ghé vào tự quảng cáo.
“Cảm ơn!” – Cố Phi theo thói quen đáp lại, rồi đột nhiên phản ứng kịp. – “Khoan, sao hắn vẫn còn ở đó?”
“Không có chi, tôi chỉ thích xem mấy màn ác giả ác báo thế này thôi!”
Nghe thấy Cố Phi ở đầu dây bên kia gào thét, luật sư Chu hớn hở cúp máy, tiện tay đưa ngay số mới này vào danh sách chặn.
Tôi nhìn cái dáng vẻ trẻ con của anh, chỉ biết bất lực thở dài.
“Anh nhất định phải chọc tức cậu ta sao?”
Anh lại làm bộ vô tội: “Có đâu, chỉ là nhân tiện mở rộng nguồn khách cho văn phòng thôi mà!”
Từ sau khi vụ ly hôn của tôi kết thúc, luật sư Chu bắt đầu công khai theo đuổi, ngày nào cũng chạy tới chạy lui bên cạnh, lấy cớ là “bồi dưỡng tình cảm”.
Nhưng chúng tôi vốn không hợp nhau.
Không phải tôi chưa từng từ chối. Sau ngần ấy năm tình cảm bị cắt rời khỏi cơ thể, tôi sớm đã đầy rẫy vết thương.
Tôi không còn tình yêu trong trẻo để đáp lại, càng sợ sự nghiêm túc của anh, sẽ giống như Cố Phi năm xưa.
Nhưng anh chẳng hề bận tâm.
“Anh không muốn em vì biết ơn hay áy náy mà ở bên anh. Nếu một ngày nào đó em đồng ý, anh hy vọng đó là vì tình yêu, chứ không phải điều gì khác. Anh tin rồi sẽ có lúc, chúng ta yêu nhau thật lòng, vì ta có những tâm hồn đồng điệu.”
Vậy thì thôi, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Như anh nói, tương lai còn dài.
Ngoại truyện – Luật sư Chu Cẩn
Ban đầu, cô ấy chỉ là một khách hàng của tôi.
Nhìn vào đôi mắt sáng và nét mày khoáng đạt, ai cũng nghĩ đây chắc chắn là một cô gái sống trong mật ngọt của hạnh phúc.
Ấy vậy mà một người như thế lại tìm đến tôi để lập di chúc.
Tôi theo cô ấy bận rộn suốt một tháng, thấy cô lặng lẽ chuẩn bị hết bất ngờ này đến bất ngờ khác cho chồng con, muốn để lại cho họ niềm vui trong quãng đời dài phía trước. Đến mức tôi cũng bị dư âm hạnh phúc ấy làm cho cảm động.
Trùng hợp thay, một người bạn thân của tôi đang thực tập tại bệnh viện hàng đầu ở Kinh Thành, còn thầy hướng dẫn của cậu ấy là một bậc thầy y khoa.
Tôi bị bạn thân “chèn ép” mấy lần, cuối cùng mới có thể kết nối được với vị giáo sư ấy, lại phải tốn không ít công sức mới thuyết phục được ông sắp xếp thời gian đến làm ca phẫu thuật này.
Tiền bạc và sức lực tôi bỏ ra, so với khoản thù lao luật sư cô ấy trả, thì rõ ràng là tôi lỗ nặng.
Nhưng lỗ thì lỗ, đời người mà, đâu thể lúc nào cũng tính toán thiệt hơn.
Tôi không nói cho cô ấy biết kế hoạch của mình, coi như đây là một món quà bất ngờ nhỏ bé. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, lòng tôi đã dâng lên chút niềm vui thầm kín.
Cô ấy sẽ ca phẫu thuật thành công, sẽ tiếp tục sống cùng chồng và con, sẽ có một cuộc đời viên mãn. Chờ đến khi tóc bạc bên nhau, con cháu đầy đàn, trở thành một bà lão hạnh phúc.
“Tặng người đóa hồng, tay còn vương hương” – tôi đã nghĩ như vậy.
Cho đến đêm trước ngày phẫu thuật, cô ấy gọi cho tôi.