7.
Từ Nhã chẳng hề vòng vo, rất thẳng thắn nói với tôi.
Cô ta bảo:
“Bọn tôi qua lại với nhau từ rất sớm, sớm đến mức... là ngay cái ngày Tống Thừa Thành phẫu thuật ghép thận.”
Tôi sửng sốt.
Hồi đó anh ta vẫn chỉ là một tên nghèo rớt mồng tơi, không danh tiếng, không tiền tài.
Dựa theo nguyên tắc “chỉ yêu người có tiền” của Từ Nhã, tôi thật sự không hiểu vì sao cô ta lại để mắt đến anh.
Từ Nhã bật cười lớn, cười đến nỗi chảy cả nước mắt.
“Tô Kiều, lúc trước cậu cứ suốt ngày gọi điện, nhắn tin cho tớ kể chuyện về anh ta…
Đến khi tớ tận mắt nhìn thấy Tống Thừa Thành ngoài đời trong bệnh viện, tớ choáng thật đấy!
Anh ta quá đẹp trai!”
“Cuối cùng tớ cũng hiểu, tại sao cậu lại tình nguyện hiến thận cho anh ta.
Mặt mũi thế kia, ai mà không rung động?
Ngay cả tớ… cũng không kiềm được.”
“Lúc anh ta vừa hết thuốc mê tỉnh lại, người đầu tiên anh nhìn thấy là tớ.
Tớ chỉ cần giả vờ một chút, anh ta đã tưởng chính tớ là người đã hiến thận cho anh ta.”
“Nhờ có cậu, người bạn thân thân nhất, cứ kể cho tớ từng chi tiết…
Tớ mới dễ dàng đóng vai 'ân nhân cứu mạng' một cách hoàn hảo như thế.”
Nói đến đây, vẻ mặt Từ Nhã chợt tối sầm lại, nghiến răng nghiến lợi, cả người toát ra sự đố kỵ không che giấu.
“Rõ ràng là anh ta nghĩ tớ là người hiến thận, nhưng trong lòng lại chỉ có mỗi mình cậu.
Ngay trước mặt tớ, anh ta vẫn gọi điện cho cậu, một người đàn ông mà cũng biết làm nũng với cậu!”
“Lúc đó, tớ ghen đến phát điên.
Tớ đã thề với lòng, phải cướp Tống Thừa Thành từ tay cậu bằng mọi giá.”
“Từ lúc đó, anh ta ngày càng cố gắng, thành lập công ty, kiếm tiền…
Tất cả đều là để cho cậu một tương lai tốt hơn, rồi chờ ngày cậu tốt nghiệp để cưới cậu.”
“Mỗi lần nhìn cậu đăng ảnh hạnh phúc, đôi khi còn giục tớ cũng tìm người yêu đi…
Tớ thấy cậu đang cười nhạo tớ, coi thường tớ không có ai.”
“Sau lưng cậu, tớ bắt đầu nhắn tin liên tục cho anh ta.
Ban đầu, anh ta trả lời rất hờ hững — có lúc sáng gửi, tối mới rep.”
“Nhưng tớ không cam tâm chỉ là một con bé ‘nhắn tin không được hồi âm’.
Cho nên, nhân lúc cậu đi thi vẽ, tớ gọi cho anh ta, nói rằng mình bị người ta chuốc thuốc, cầu xin anh ta cứu.”
“Anh ta thật sự đến.”
“Một cú đấm đấm ngã luôn tên diễn viên tớ thuê đóng vai kẻ cưỡng bức.
Trời ơi, lúc đó anh ta mạnh mẽ như bước ra từ phim hành động!”
“Tớ nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Ngay khoảnh khắc đó, tớ biết… tớ thật sự yêu Tống Thừa Thành rồi.”
Từ Nhã đột nhiên dừng lại.
Tôi cố hé môi, cổ họng khô rát, ho khẽ một tiếng:
“Rồi sao nữa?”
“Rồi à…”
Cô ta cười khẽ, giọng mềm như nước:
“Rồi tớ bám lấy anh ta, nói rằng anh ta đã cứu tớ, tớ chẳng có gì để báo đáp… ngoài chính cơ thể này.”
Từ Nhã che miệng cười:
“Tô Kiều, cậu không biết đâu.
Lúc tớ áp sát người anh ta, anh ta còn hất mạnh tớ ra đấy.”
“Nhưng khi tớ cởi váy ngủ, nói chỉ một lần này thôi, đảm bảo cậu sẽ không bao giờ biết…
Chưa kịp nói hết câu, anh ta đã đè tớ xuống giường.”
Toàn thân tôi run rẩy, như chiếc lá khô bị gió thu quét rơi xuống đất:
“Cô không sợ tôi nói hết với Tống Thừa Thành sao?”
Từ Nhã giơ tay lên trước mắt, thong thả ngắm bộ móng mới làm.
Mười đầu ngón tay, đều khảm kim cương thật.
Đó chính là tình yêu của Tống Thừa Thành dành cho cô ta.
Cô ta thờ ơ nói:
“Cứ đi mà nói.
Điều kiện tiên quyết là cậu phải gặp được anh ta đã.”
Tôi bị Lý Vận Bình khóa trái trong phòng.
Mỗi ngày, chỉ có một cái bánh bao nguội và một bát nước máy.
Từ Nhã thỉnh thoảng lại gửi cho tôi
những bức ảnh, video cô ta và Tống Thừa Thành trần trụi, quấn lấy nhau.
Đoạn video mới nhất —
là ở khoang hạng nhất trên máy bay.
Cô ta ngọt ngào gọi:
“Chồng ơi.”
Tống Thừa Thành đáp lại:
“Vợ à.”
Tấm vé máy bay cô ta gửi kèm
hiển thị điểm đến là Vân Thành.
Tôi bị họ —
trơ trẽn gọi nhau là chồng là vợ —
kích thích đến phát điên.
Khi Lý Vận Bình mang bánh bao vào,
tôi giả vờ bất động.
Bà ta nhớ lời Từ Nhã dặn trước khi đi —
không được để tôi chết —
nên tiện tay ném bánh bao xuống, rồi cúi sát giường kiểm tra xem tôi còn thở hay không.
Ngay khoảnh khắc tai bà ta ghé sát mặt tôi,
tôi chộp lấy chiếc bình hoa trên tủ đầu giường,
dốc hết sức nện thẳng xuống đầu bà ta.
Lợi dụng lúc Lý Vận Bình ngất xỉu,
tôi lê thân thể tàn tạ, khó nhọc trốn khỏi biệt thự.
Tôi mua chuyến bay sớm nhất đến Hải Thành.
Trong phòng chờ, tôi ăn không ngừng, lên máy bay thì nhắm mắt ngủ.
Tôi phải ăn, phải nghỉ, như vậy mới có đủ sức… xé xác đôi cẩu nam nữ đó.
Dựa theo những bức ảnh Từ Nhã gửi tới khoe khoang, tôi tìm được khách sạn năm sao họ đang ở, đúng phòng.
Tôi bấm chuông.
Người mở cửa là Tống Thừa Thành.
Anh ta vừa tắm xong, tóc còn nhỏ nước, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ở eo.