1
Khi mẹ bảo tôi thanh toán, họ hàng thì kẻ cúi đầu giả vờ bận, kẻ cười gượng gạo.
Chú hai thử dò hỏi:
“Hay gọi thêm vài món nữa đi?”
Mẹ tôi bĩu môi:
“Nuông chiều nó quen rồi! Có gì mà chê, ai chưa từng ăn đồ thừa?
Đều là người nhà cả, làm gì mà kén chọn?”
Tôi hít sâu một hơi, bụng đói cồn cào nhưng chẳng buồn đôi co.
Đi ngang qua nhà vệ sinh tôi gọi phục vụ thêm một suất cơm rang.
Nhưng vừa quay lại đã nghe tiếng mẹ:
“Con gái lớn chẳng rộng rãi bằng em út.
Phải nhắc mới chịu đãi khách, chứ em nó thì không cần.”
Em gái lập tức ngẩng đầu khỏi điện thoại, cười nhìn mọi người:
“Chị con quen tính toán rồi, mong mọi người đừng để bụng.
Dù chị không mời thì con cũng sẽ mời, vì con muốn nhờ chị họ giúp đỡ.
Bác cả, năm nay chị họ chắc chắn sẽ về chứ?”
Bác cả hơi khựng lại, rồi vội đáp:
“Về chứ! Nó nào dám không về?”
Em gái và mẹ tôi liếc nhau, đồng loạt thở phào.
Tôi đã đoán ra ý đồ của họ: em gái sắp tốt nghiệp, muốn đến Hải Thành lập nghiệp, nghe nói chị họ có nhà ở đó nên muốn dọn vào ở. Nhưng khi liên lạc, chị họ đã chặn số. Thế là tìm đến bác cả, đông người chứng kiến, ông vì sĩ diện chắc chắn sẽ đồng ý.
Đúng lúc này, mẹ tôi cất giọng the thé:
“Con bé này, sao đến giờ còn chưa tới?”
Tôi lập tức buông tay khỏi nắm cửa, ra quầy hủy suất cơm rang, rồi thẳng bước rời đi.
2
Khi mẹ gọi lại, tôi đã về tới căn hộ thuê của mình.
“Con chạy đâu thế? Cả bàn đang chờ con đấy!”
Tôi đặt túi xuống, bình thản nói:
“Công ty có việc gấp, phải tăng ca, chưa kịp báo mẹ.
Bữa cơm con không tham gia nữa, dù sao mọi người cũng ăn xong rồi mà?”
Giọng mẹ tôi lập tức gay gắt:
“Con giận đấy à?
Chỉ chút chuyện mà cũng đáng giận sao? Không phải chỉ là không đợi con thôi à?
Nhưng trên bàn toàn là trưởng bối, con nỡ để họ đợi chắc?
Hay là con không muốn trả tiền nên trốn?”
Câu cuối cùng, giọng bà rõ rệt trầm xuống. Tôi hiểu, đó mới là ý thật sự của bà.
Tôi nằm dài trên sofa, bật loa ngoài rồi mở app đặt đồ ăn.
“Con không giận, mẹ nói rồi, con không có tư cách giận.
Thật sự là bận.”
Thấy có quán sườn cừu nướng ngon, tôi liền đặt ngay.
Điện thoại lại vang giọng mẹ:
“Là con không ăn, chứ chẳng phải chúng ta không cho.
Tiền thì em gái con đã ứng rồi, tổng cộng năm nghìn, nhớ chuyển lại cho nó.”
Tôi ngẩn người một lúc mới xâu chuỗi ra được.
Bị câu nói của mẹ chọc tức đến bật cười.
“Mẹ, con chưa ăn miếng nào, cũng phải trả tiền sao?
Cho dù chia đều, cũng chẳng tới lượt con!”
3
Mẹ tôi lập tức bùng nổ.
“Sao lại không phải con trả?
Chính con đã đồng ý rồi, giờ còn định nuốt lời?
Có phải mẹ không cho con ăn đâu, là con tự không ăn.
Từ nhỏ đến giờ con toàn tính toán chi li, toàn người nhà, con nên thoáng ra đi.
Còn em gái con thì biết điều, tự nguyện trả tiền!”
Tôi chẳng buồn tranh cãi mấy lời vòng vo, chỉ lạnh nhạt bảo không có tiền rồi dập máy.
Chẳng mấy chốc, mẹ liền @ tôi trong nhóm gia đình:
【Sao thế? Không phải con nói sẽ đãi sao?
Đến lúc thanh toán lại chạy trốn, em gái trả thay rồi, con còn muốn quỵt?】
Bác cả lập tức tiếp lời:
【Con à, làm người đừng như vậy. Quên gốc quên nguồn thì chẳng bao giờ thành công.
Mau chuyển tiền cho em con đi, nó vẫn còn đi học, lấy đâu ra tiền?】
Đúng lúc này tôi vừa cắn miếng sườn nướng nóng hổi, khí thế bừng bừng, liền gõ trả lời:
【Tôi chưa bao giờ nói sẽ mời cả nhà, xin hỏi ai nghe tôi nói vậy chưa?
Gọi là trốn tiền, vậy tôi ăn được miếng nào chưa?