Người giúp việc bưng nước tay run lên.Nước suýt nữa thì đổ ra ngoài……
3、
Cằm của Lục Thiến Thiến sắp rớt hẳn xuống đất.Ngay cả bà mẹ chồng cay nghiệt kia, nhìn tôi cũng như nhìn sinh vật ngoài hành tinh.
Bởi vì sau khi Lục Hoài Uyên bị tàn phế hai chân, tính tình thay đổi hẳn.Từng có một nữ giúp việc chỉ vì tốt bụng đẩy giúp xe lăn cho anh, mà bị anh lập tức cho nghỉ việc.
Vậy mà bây giờ ——Tôi lại bảo anh đút nước cho tôi uống?
Không phải tìm ch/ết sao?
Ngón tay Lục Hoài Uyên siết chặt tay vịn xe lăn, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt u ám khó dò.Ngay lúc mọi người đều cho rằng anh sắp nổi điên gi/ết người thì ——
Anh lại đưa tay nhận lấy ly nước từ tay người giúp việc, đưa đến bên môi tôi.
Tôi uống hơn nửa ly, theo thói quen còn làm một động tác thả tim:“Chồng tốt nhất, chụt chụt. Yêu anh nhất đó~”
Ngón tay Lục Hoài Uyên khẽ run lên, vành tai lại nổi lên một tầng đỏ nhàn nhạt.
“Được rồi!”
Mẹ chồng một tay kéo tôi ra khỏi người Lục Hoài Uyên.
“Chuyện dây chuyền đã là hiểu lầm, sau này không ai được nhắc lại.”“Nhưng Hạ Thanh Nguyệt, thân là con dâu nhà họ Lục, lời nói hành động của cô quá thiếu khuôn phép.”“Đi, chép gia quy một trăm lần!”
Hả???Dựa vào cái gì chứ???
Mấy bộ ngược văn này đều điên hết rồi à?Lục Thiến Thiến lừa năm mươi triệu thì chẳng sao.Tôi chỉ uống có ngụm nước thôi mà bị phạt chép gia quy?
Xin lỗi, bản bảo bối đây không chịu đâu!!
Miệng tôi mím lại, nước mắt ấm ức nói rơi là rơi.
“Chồng ơi, hu hu hu, rõ ràng là em gái vu oan em, mẹ không phạt nó lại phạt em.”“Các người đã ghét em như vậy, chi bằng ly hôn đi hu hu……”“Dù sao anh cũng đâu có yêu em, cưới em chỉ là để xung hỷ, giờ hôn lễ xong rồi, các người cũng chẳng cần em nữa.”“Cứ đuổi em ra ngoài đi……”
“Hu hu hu, để em lang thang đầu đường xó chợ, giống cô bé bán diêm, thảm ch/ết trong đêm tuyết gió bão bùng……”“Trên đời này vốn dĩ chẳng có ai quan tâm đến em cả……”
Khóe miệng Lục Hoài Uyên giật mạnh một cái.
Mẹ chồng cũng hoảng lên, vội phản bác:“Cô nói nhảm cái gì thế?? Ai nói cưới xong là không cần cô nữa? Đừng có làm hỏng thanh danh nhà chúng tôi!!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, yếu ớt lau nước mắt:“Vậy tại sao bà lại cố tình bắt nạt con?”“Chỉ vì con không phải con dâu lý tưởng của bà sao?”“Hay vì sau khi Hoài Uyên gặp chuyện, những thiên kim môn đăng hộ đối đều không chịu gả, bà mới miễn cưỡng chọn con?”
Đọc không nổi.Kiếp trước tôi là kiểu con gái đóng cửa không ra khỏi nhà, mức độ xã hội hóa thấp đến đáng thương, làm sao hiểu được mấy khúc quanh lòng người này chứ?
Mẹ chồng bị tôi nói trúng tim đen, ánh mắt loạn xạ né tránh, cứng họng không nói được lời nào.
Lục Thiến Thiến tức đến nhảy dựng lên:“Hạ Thanh Nguyệt, cô giỏi thật đấy! Dám lên lớp mẹ tôi cơ à?”“Cô cũng không soi lại thân phận mình xem? Trong cái nhà này, cô đến thở cũng——”
Cô ta còn chưa kịp phát tiết xong.
Lục Hoài Uyên đã lạnh lùng lên tiếng:
“Phu nhân nói đúng.”
4、
Mẹ chồng đứng sững tại chỗ.Bà ta không thể tin nổi nhìn con trai mình.
Lục Hoài Uyên chẳng buồn để ý đến bà, xoay đầu liếc qua Lục Thiến Thiến.“Năm mươi triệu đó, trong vòng ba tháng mà không bù lại được, thì cút sang chi nhánh nước ngoài thực tập.”
Sắc mặt Lục Thiến Thiến trắng bệch.Cả nhà chìm vào im lặng, bọn người làm nín thở không dám động đậy.
Lục Hoài Uyên điều khiển xe lăn quay người lên lầu.Nhưng ngay khoảnh khắc anh nhấn nút thang máy, lại đột nhiên nghiêng đầu, mang theo chút mất kiên nhẫn nhìn tôi.
“Đã kết hôn rồi mà còn ở tầng một, ra thể thống gì?”
Ơ.Anh trai à, anh làm ơn cho rõ ràng chút đi.Tôi ở tầng một, là vì tôi sinh ra đã không thích ở tầng hai sao?