14
“Thanh Thanh, sao vậy?”
“Có phải ta… đã khiến nàng chịu ấm ức rồi không?”
“Ta… ta quay về là được.”
Tiêu Minh Hàn thấy ta hồi lâu không phản ứng, chính hắn lại hoảng loạn trước.
Ta hít hít mũi, đưa tay nắm lấy tay hắn.
“Đừng đi.”
Tiêu Minh Hàn.
Ân tình mai táng.
Ân tình báo thù.
Kiếp này.
Nhất định không phụ chàng.
15
“Chàng đến từ khi nào?”
“Vì sao lại đột ngột tới Đại Ngụy?”
Trong giọng nói của Tiêu Minh Hàn mang theo vài phần ấm ức.
“Đường biên tái hiểm trở.”
“Muốn cưới Thanh Thanh, ta không thể để nàng một mình tới Mạc Bắc.”
“Ta lo cho nàng.”
Hắn đưa tay gãi gãi sau đầu, dáng vẻ hệt như một con chó lớn.
“Cho nên nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là ta đến Đại Ngụy trước, ở bên cạnh nàng thì hơn.”
“Đợi sang năm xuân ấm hoa nở, chúng ta sẽ trở về thành thân.”
“Nhưng như vậy… không hợp lễ nghi.”
Tiêu Minh Hàn cắt ngang lời ta.
“Ta là người Mạc Bắc, không tuân theo những quy củ của Đại Ngụy các nàng.”
“Ở Mạc Bắc, ta chính là lễ.”
“Vậy còn phụ hoàng thì sao?”
“Ngày mai ta sẽ đích thân tới gặp người.”
“Nhất định sẽ không để nàng chịu dù chỉ một chút ủy khuất.”
Dưới ánh trăng, ánh mắt của Tiêu Minh Hàn rực sáng như sao lửa.
Quả nhiên vẫn là vị đế vương cường quyền bá đạo năm ấy.
…
Được rồi, được rồi.
Là ta lo nghĩ quá nhiều.
“Nhưng chàng cũng không thể cứ ở mãi trong Chiêu Dương điện được…”
Ta vẫn còn có chút do dự.
Bàn tay thô ráp đặt lên đỉnh đầu ta.
Động tác vụng về, nhưng lại vô cùng cẩn thận.
“Nàng yên tâm.”
“Phủ đệ đã sớm chuẩn bị xong cả rồi.”
“Lần này ta tới Đại Ngụy, cũng là vì bảy ngày sau, đại điển vạn bang triều bái.”
16
Vạn bang triều bái…
Ta rơi vào trầm tư.
Theo lệ cũ của Đại Ngụy, cứ mỗi mười năm một lần, vào mùa đông, các quốc gia lân cận cùng những vùng phiên thuộc quanh Đại Ngụy đều sẽ đến triều kiến, dâng cống.
Trong đó có Mạc Bắc, Nam Cương, Tây Nhung, Đông Doanh, cùng các tiểu quốc ở Già Oa.
Để phô bày khí độ của một đại quốc, triều đình đặc biệt gọi đại điển này là Vạn bang triều bái.
Kiếp trước, cũng chính vào thời điểm này, sứ đoàn Nam Cương đã phát hiện ra thân phận thật sự của Liễu Nhu Nhi.
Chúng âm thầm câu kết với Phùng Hách, lại mua chuộc người trong ngoài.
Cuối cùng, chúng ra tay trong bữa ăn của hoàng đệ còn non trẻ.
Việc ấy trực tiếp khiến người thừa kế của Đại Ngụy mang bệnh căn suốt đời.
Cũng chính từ đó, gieo xuống mầm họa cho ngày quốc phá gia vong về sau.
Ta siết chặt nắm tay.
Trọng sinh một đời, ta nhất định phải bảo vệ thật tốt gia đình của mình.
Tuyệt đối không để bi kịch của kiếp trước lặp lại thêm lần nào nữa.
17
Bảy ngày sau.
Đèn hoa rực rỡ, thương khách tụ hội, người chen vai thích cánh.