1.
Phía sau Chu tiểu hầu gia là Linh Khinh Vãn, thứ muội của ta, người đang run rẩy sợ hãi. Chu Cảnh Chỉ thường xuyên lui tới phủ, qua lại vài lần liền lén lút thân thiết với nàng ta.
Lửa giận bùng lên trong lòng, ta không nhịn được mà vung tay. Bỗng nhiên, khi cái tát chưa kịp đáp xuống, một hàng chữ kỳ quái hiện lên trước mắt.
Tay ta ngừng lại giữa chừng, không kịp thu về, rốt cuộc đáp xuống mặt mã nô bên cạnh.
Ta đã giảm bớt lực, vậy mà nhìn sang mặt mã nô vẫn đỏ bừng. Ta nghi ngờ nhìn hắn, rồi lại nhìn dòng chữ hiện lên: [Hắn là thái tử gia.]
Hả? Chẳng phải là người chăn ngựa nhà ta sao?
Chu Cảnh Chỉ gương mặt đầy giận dữ, nghiến răng quát:"Lâm Du, ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu. Bộ dạng hung hãn như thế còn muốn ta cưới ngươi vào cửa sao?"
Ta cắn răng nhẫn nhịn.
Linh Khinh Vãn lúc này kéo tay áo hắn, dịu dàng nói:"Tiểu hầu gia, ngài đừng trách tỷ tỷ. Chỉ là tỷ ấy không thích muội thôi."
Y như mẫu thân nàng, toàn bộ đều là một kiểu hồ mị làm người ta ngứa mắt.
Nhẫn!
Nếu là trước kia, ta đã sớm vì câu nói này mà nổi trận lôi đình, khóc la om sòm, khiến cả phủ trên dưới không được yên. Nhưng giờ đây, ta chỉ khẽ thở dài, học theo giọng nói mềm mại của Linh Khinh Vãn, cũng như động tác của nàng.
Ta kéo nhẹ tay áo mã nô bên cạnh, cất giọng dịu dàng:"Tiểu mã nô, ngươi cũng cảm thấy ta hung dữ và tàn ác sao?"
Hàng chữ lạ lùng lại hiện lên:[Ối trời, nữ phụ độc ác không cứng đầu nữa kìa?][Đừng đùa, nữ phụ độc ác dịu dàng như thế, nghe mà muốn tan chảy.][Lầu trên, đừng mơ mộng. Rõ ràng thái tử gia không thích đâu…"]
Dòng chữ bỗng dưng khựng lại.
Rõ ràng, mã nô đứng bên cạnh giống như bị ngâm trong biển xuân sắc, ánh mắt cũng dần trở nên mê mẩn. Nhưng khi đối diện với ta, hắn lập tức tỉnh táo, vội vàng quỳ xuống:"Không, không có! Đại tiểu thư rất tốt."
Hàng chữ: "..."[Ngươi xem kìa, ta đoán chắc tiểu thái tử sắp bùng nổ đến nơi rồi!]
Chu Cảnh Chỉ vừa kinh ngạc vừa giận dữ, hất tay Linh Khinh Vãn ra, lạnh lùng nói:"Lâm Du, ngươi lại đang bày trò gì? Muốn chọc giận ta sao?"
Ta lắc đầu, nhoẻn miệng cười:"Không có. Chỉ muốn thử xem đàn ông có phải ai cũng thích mùi vị ôn nhu không thôi."
Nụ cười chợt tắt, ta lạnh lùng nói tiếp:"Ta không phải. Ta thích đánh người."
Nói rồi, ta cầm lấy roi ngựa trong tay mã nô, quất mạnh xuống đất, ra lệnh cho môn đồng:"Đóng cửa lại. Nếu muội muội thích tiểu hầu gia đến vậy, thì đừng quay về Lâm phủ nữa."
2.
Ta đi đi lại lại trong thư phòng, lòng nóng như lửa đốt.
Ý là Lâm gia sắp bị tru di ư? Ta không còn làm đại tiểu thư được nữa sao?
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Chu Cảnh Chỉ, cái tên hoa sen đen lòng dạ ác độc này! Linh Khinh Vãn, con sói mắt trắng ăn cây táo rào cây sung kia!
"Đại tiểu thư, sữa đông đã xong rồi."
Mã nô bước vào.
Trước đây, ta chưa từng chú ý trong phủ lại có một nhân vật như hắn. Chỉ biết hắn thường xuyên xuất hiện trước mặt ta, dáng vẻ nhìn cũng ưa mắt, không làm chướng tai gai mắt.
Trước giờ chưa từng liếc nhìn hắn một cách nghiêm túc, lần này ta híp mắt, cẩn thận quan sát.
Dáng người gầy gò đôi chút, nhưng ngũ quan tinh tế đến mức không thể bắt lỗi, mang theo một vẻ đẹp mê hoặc lòng người.
Ta nếm thử một miếng sữa đông, hỏi:"Ngươi tên gì?"
Hắn quỳ xuống, đáp:"Giang Phong."
Giang Phong? Đây đâu phải quốc tính!
Khoan đã, dù ta có lười biếng thế nào, vẫn nhớ câu thơ:"Giang Phong ngư hỏa đối sầu miên".