Tôi giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại.
“Tôi…”
Bị bắt tại trận đang nhìn lén, mặt tôi lập tức đỏ bừng như trái cà chua.
Cố Hoài Vũ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm không đoán được, khóe môi lại từ từ, chậm rãi cong lên.
“Đẹp lắm à?”
“…Gì cơ?” Tôi giả ngu.
“Tôi.”
Tôi: “……”
Tôi cảm thấy mặt mình sắp đủ nóng để ốp trứng luôn rồi.
“Tự luyến.” Tôi lầm bầm một tiếng, định quay đầu chuồn về sofa.
Lại bị anh ta túm cổ tay.
Lại chiêu này.
Anh hơi kéo mạnh một cái, tôi lảo đảo, ngã ngồi ngay lên tay vịn ghế bên cạnh anh ta.
Khoảng cách giữa hai đứa bỗng rút ngắn đến mức nguy hiểm.
Tôi thậm chí còn thấy rõ cả hình ảnh mình hoảng hốt phản chiếu trong đồng tử của anh.
“Từ Niệm.” Giọng anh trầm khàn, như thì thầm ngay bên tai.
“Hình như… em sợ anh?”
“Ai… ai sợ anh chứ!” Tôi mạnh miệng cãi, nhưng mắt thì chẳng dám nhìn thẳng.
“Vậy sao?” Anh khẽ cười, rồi lại tiến sát hơn một chút.
“Nếu không sợ, sao không dám nhìn tôi?”
Hơi thở anh phả thẳng vào mặt tôi, mang theo mùi hương quen thuộc của cơ thể anh, khiến tôi thấy như bị bao vây hoàn toàn.
Tim tôi đập loạn, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Theo những gì tôi học được trong sổ tay xử lý tình huống nguy cấp thời quân đội, khi gặp tình huống mất kiểm soát, cách tốt nhất là…
“Cố Hoài Vũ!” Tôi bất ngờ hét to tên anh.
Anh khựng lại một chút.
Tôi nhân cơ hội đẩy anh ra, bật dậy khỏi sofa, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách ba mét cho an toàn.
“Anh… anh còn món gì ăn trong công ty không? Tôi đói rồi!”
Tôi vội vàng chuyển chủ đề, giọng cứng ngắc.
Cố Hoài Vũ nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra chút bất lực pha lẫn buồn cười.
Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch.
“Trong pantry có đồ ăn vặt và mì ly. Tự đi lấy đi.”
“Ồ, được rồi.”
Như được đại xá, tôi chạy biến khỏi hiện trường.
Trốn trong phòng pantry, tôi vừa xé gói mì vừa vỗ vỗ vào gương mặt nóng bừng của mình.
Từ Niệm ơi là Từ Niệm, mày tỉnh táo lên chút coi!
Bị kẻ thù cũ trêu ghẹo một chút thôi mà, có cần phản ứng lớn vậy không?
Nhớ hồi mày và hắn còn vật nhau trong bùn vì giành cái bánh bao, có bao giờ đỏ mặt đâu!
Chắc chắn là do cái váy chết tiệt này!
Tất cả là lỗi của nó, làm hạn chế sức chiến đấu của tao!
Khi tôi pha mì xong, bưng tô trở lại văn phòng thì thấy Cố Hoài Vũ đang nghe điện thoại.
“…Vâng, con biết rồi, ba. Con tự biết mình phải làm gì.”
Giọng anh nghe có vẻ không vui.
Thấy tôi quay lại, anh nhanh chóng cúp máy.
“Có chuyện gì à? Người nhà gọi hả?” Tôi hỏi vu vơ.
“Ừ.” Anh gật đầu, mặt hơi tối lại.
“Giục cưới hả?”
“Giục quay lại quân đội.”
Tôi sững người.
“Quay lại quân đội á? Không phải anh đã xuất ngũ rồi sao?”
“Ba tôi muốn tôi về thay ông ấy.” Giọng Cố Hoài Vũ nghe có chút bực bội.
Lúc này tôi mới nhớ ra, hình như ba của Cố Hoài Vũ là một nhân vật tầm cỡ trong quân khu nào đó.
Vậy nghĩa là… Cố Hoài Vũ thật ra là kiểu “thiếu gia quân đội” không muốn nối nghiệp, tự mình ra ngoài lập nghiệp?
“Thế… anh tính sao?”
“Tôi không muốn quay lại.” Cố Hoài Vũ nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, giọng nói nhẹ tênh.
“Tôi đã tìm được một thứ thú vị hơn cả việc mặc quân phục.”
Ánh mắt anh quay về phía tôi, trong đó hiện lên một cảm xúc tôi không thể lý giải nổi.
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như…” Anh dừng lại một chút, rồi bất ngờ bật cười.
“Ví dụ như… hẹn hò với em.”
Tôi: “……”
Tôi vùi đầu húp một miếng mì, giả vờ không nghe thấy gì.
“À đúng rồi,” như sực nhớ ra điều gì, Cố Hoài Vũ nói tiếp.
“Cuối tuần này có buổi tụ tập ở ngoại ô, bạn anh tổ chức. Em đi cùng chứ?”
“Tụ tập kiểu gì?”
“Có BBQ, cắm trại, mấy hoạt động ngoài trời.”
“Có ai đi?” Tôi cảnh giác hỏi.
“Chỉ vài đứa bạn chí cốt thôi.” Anh nói.
“Nhân tiện giới thiệu em với tụi nó luôn.”
Tim tôi khựng lại một nhịp.
“Tôi… có thể không đi không?” Tôi rụt rè hỏi.
“Không được.” Cố Hoài Vũ từ chối ngay lập tức.
“Trong hợp đồng có ghi, phải tích cực tham gia các hoạt động xã giao của đối phương.”
Tôi: “……”
Tôi đúng là tự đào hố chôn mình khi ký cái hợp đồng chết tiệt đó!
“Được rồi…”
Chỉ là gặp bạn bè thôi mà, có gì to tát đâu.
Chỉ cần tôi giữ kỹ thân phận thật, đừng để lộ là được!
7
Cuối tuần, Cố Hoài Vũ lái xe đến đón tôi.
Tôi cố tình chọn một chiếc váy dài màu vàng nhạt nữ tính nhất, trang điểm nhẹ nhàng theo phong cách dịu dàng, đằm thắm.
Vừa lên xe, Cố Hoài Vũ liếc nhìn tôi từ đầu tới chân, mày hơi nhíu lại.
“Sao vậy? Nhìn không đẹp à?” Tôi hơi căng thẳng hỏi.
“Đẹp.”
“Chỉ là… không tiện lắm.”
“Hả?”
“Chúng ta sẽ leo núi.”
Tôi: “……”
Sao anh không nói sớm?!
Tôi cúi đầu nhìn đôi sandal cao gót trên chân mình, muốn khóc luôn tại chỗ.
“Không sao, cảnh trên núi đẹp lắm, em có thể ngồi ngắm cũng được.” Cố Hoài Vũ khởi động xe.
Tôi nghi ngờ là anh đang… vui trên nỗi khổ của người khác.
Địa điểm tụ tập là một khu resort nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô.
Khi chúng tôi đến nơi, trong sân đã đậu sẵn mấy chiếc xe sang bóng loáng.
Một anh chàng mặc áo sơ mi hoa, trông ngổ ngáo, lười biếng bước ra đón ngay khi thấy bọn tôi.
“Anh Hoài, cuối cùng cũng tới rồi! Ồ, đây chắc là chị dâu truyền thuyết nhỉ?”
Anh ta vừa nói vừa nháy mắt lia lịa với tôi.
“Chào chị dâu! Em là Giang Trì, bạn nối khố của anh Hoài.”
“Chào mọi người.” Tôi cười gượng gạo.
“Đừng gọi bậy.” Cố Hoài Vũ trừng mắt với Giang Trì một cái.
Sau đó kéo tôi đứng sát lại bên cạnh anh, hướng về phía mọi người trong sân giới thiệu.
“Giới thiệu với mọi người, bạn gái tôi — Từ Niệm.”
Ngay lập tức, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi cảm thấy mình chẳng khác gì một loài động vật quý hiếm đang bị cả bầy người vây quanh ngắm nghía, cực kỳ khó chịu.
“Wow, anh Hoài thật sự có bồ rồi kìa! Tôi cứ tưởng anh ấy sẽ sống với quân đội cả đời chứ!”
“Chị dâu xinh quá trời! Đúng là xứng đôi với anh Hoài!”
Một đám người nhao nhao lên, nói chuyện không ngớt.