“Lâm Hạo, để em hỏi anh.” Tôi nghiến từng chữ. “Anh lương tháng 20 ngàn, gửi mẹ 5 ngàn, tiết kiệm 15 ngàn, còn lại tiêu xài 5 ngàn. Vậy 4 ngàn tiền nhà, 2 ngàn chi phí sinh hoạt của anh, lấy từ đâu ra?”
Anh ta cúi đầu.
Tôi tiếp tục: “5 ngàn tiêu xài đó, anh chưa bao giờ đủ. Mỗi lần rủ em đi ăn, đến lúc trả tiền thì bảo em trả trước, nói sẽ chuyển lại sau — đã bao giờ chuyển chưa?”
Anh ta im lặng.
“Áo quần của anh ai mua? Giày dép ai mua? Mỗi lần đổi mùa, ai là người nghe câu ‘tháng này túng quá’ từ anh?”
“Anh…”
“Tết năm nào về quê anh, vé máy bay ai mua? Lì xì cho ba mẹ anh, anh bảo em ‘tạm ứng trước’ — em đã ứng bao nhiêu lần? Anh đã trả lại bao giờ chưa?”
Anh ta không dám nhìn tôi.
“5 năm,” tôi nói, “anh không chỉ để dành được 830 ngàn, mà còn rút từ em ít nhất 100 ngàn.”
Phòng bệnh im lặng đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau, Lâm Hạo mới cất lời: “Đó là tiền anh kiếm được, anh có quyền sử dụng.”
Tôi sững người.
Rồi bật cười.
“Phải, anh nói đúng.” Tôi gật đầu. “Anh có quyền sử dụng tiền của anh.”
Tôi đứng dậy.
“Thì em cũng có quyền sử dụng tiền của mình.”
“Ý em là gì?” Anh ta ngẩng đầu lên.
“Anh có 830 ngàn.” Tôi nói, “Đủ để chữa bệnh.”
“Vãn Tình!”
“Khoản vay 200 ngàn kia, em sẽ tự trả.” Tôi cầm lấy túi xách. “Nhưng đó là em vay cho chính mình, không phải vay cho anh.”
“Em điên rồi à?” Anh ta trợn tròn mắt. “Anh là chồng em! Anh bị ung thư đấy!”
“Anh là chồng em.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Nhưng chúng ta chia đôi chi tiêu.”
Tôi quay người bước ra ngoài.
Sau lưng vang lên tiếng hét của anh ta.
“Lâm Vãn Tình! Em không thể như thế! Em sẽ hối hận!”
Tôi không quay đầu.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng anh ta đang chửi.
Nhưng tôi nghe không rõ nữa rồi.
Tai tôi ù đi.
Chỉ còn một câu vang vọng trong đầu.
830 ngàn.
Anh ta có 830 ngàn.
Còn tôi, vay 200 ngàn, đóng tiền cọc thay cho anh ta.
4.5.Tôi không về nhà.
Tìm một khách sạn bình dân gần đó để nghỉ tạm.
Nằm trên giường, đầu óc rối bời.
Điện thoại reo liên tục.
Lâm Hạo gọi 17 cuộc.
Tôi không bắt máy.
Mẹ chồng gọi 3 cuộc.
Tôi cũng không bắt.
Hai giờ sáng, mẹ tôi gọi tới.
“Vãn Tình, có chuyện gì vậy con? Mẹ chồng con nói con bỏ đi rồi à?”
Tôi im lặng vài giây.
“Mẹ, anh ta có 830 ngàn tiền tiết kiệm.”
“Cái gì cơ?”
“5 năm chia đôi chi tiêu, anh ta tiết kiệm được 830 ngàn, còn con chỉ có 30 ngàn.”
Đầu dây bên kia, mẹ tôi sững người.
Một lúc sau, mẹ bật ra: “Đồ khốn nạn.”
Tôi không đáp.
“Con gái à,” giọng mẹ nghẹn lại, “8 chục ngàn của ba mẹ, con đừng đưa cho nó.”
“Con biết rồi.”
“Nó có 830 ngàn, đủ để chữa bệnh.”
“Con biết.”
“Nếu con muốn ly hôn, mẹ ủng hộ con.”
Tôi không trả lời.
Cúp máy, tôi mở mắt nằm đó đến tận sáng.
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện.
Không phải để thăm Lâm Hạo.
Mà là tới phòng tài vụ.
“Chào chị, tôi muốn rút lại một khoản tiền đặt cọc.”
“Tiền đặt cọc gì ạ?”
“Tiền đặt cọc nhập viện hôm qua, 200 ngàn.”
Nhân viên kiểm tra một lúc.
“Khoản này đã được ghi nhận vào hệ thống rồi, nếu muốn rút lại cần có chữ ký của bệnh nhân.”
Tôi sững người.
“Hoặc,” cô ấy nói, “nếu chị có giấy ủy quyền cũng được.”
Tôi không có.
Tôi quay người rời đi.
Lúc đi ngang qua phòng bệnh, tôi không bước vào.
Qua cửa sổ, tôi thấy Lâm Hạo đang dựa vào giường gọi điện thoại.
Vẻ mặt đầy lo lắng.
Tôi không biết anh ta đang nói chuyện với ai.
Nhưng tôi biết rõ, 830 ngàn kia, anh ta không muốn động đến một đồng.
Tôi tìm một góc khuất, gọi một cuộc điện thoại.
“A lô, luật sư Lý phải không ạ? Tôi là Lâm Vãn Tình, tôi muốn tư vấn về việc ly hôn.”
5.6.Luật sư Lý hẹn tôi gặp vào buổi chiều.
Chị ấy là do bạn đại học của tôi – Tiểu Mẫn – giới thiệu, chuyên xử lý các vụ ly hôn.
“Tình hình tôi nắm sơ qua rồi.” Luật sư Lý lật xem tài liệu tôi gửi. “Hai người có công chứng tài sản trước hôn nhân không?”
“Không có.”
“Vậy căn nhà là mua sau khi kết hôn?”