11
Sau hôm đó, Lý Thông bắt đầu học với thầy mới.
Quả nhiên lần này là “cao thủ” thật.
Cô ấy từng là học trò cũ của tôi, ra trường xong làm gia sư nhiều năm, kinh nghiệm không tồi.
Thi thoảng ra vào thang máy, tôi có gặp cô ấy, cô thì thầm than:
“Giờ Lý Thông ngoài hai môn Văn - Anh khá hơn chút, mấy môn khác đều kém, đến kiến thức cơ bản cũng không vững. Trừ phi có người dạy cực kỳ dày dạn kinh nghiệm, thiết kế riêng chương trình bù lỗ hổng, kiểu như cô ấy (ý là tôi) mới mong cải thiện nhanh. Chứ một tháng rưỡi thì thực tế không đủ để nâng điểm rõ rệt.”
Nhưng cô ấy còn phải nhận lương, không dám nói thẳng với Thục Lệ. Thế nên Thục Lệ vẫn ảo tưởng rằng, chỉ cần cô “danh sư” này kèm, Lý Thông chắc chắn sẽ khôi phục phong độ.
Rồi đến kỳ thi thử lần hai.
Tôi cùng nhóm phụ huynh đứng chờ con ngoài cổng. Chuông reo xong, con trai tôi phấn chấn đi ra, Lý Thông thì mặt mũi rầu rĩ lẽo đẽo theo sau, còn lộ vẻ hoảng hốt.
Thoạt đầu, tôi tưởng cậu ta sợ thi kém, bị Thục Lệ mắng.
Nhưng không ngờ, tối hôm đó, tầng trên lại vang lên tiếng tranh cãi dữ dội.
Giọng Thục Lệ đầy phẫn nộ:
“Lý Thông, con dám mang phao vào phòng thi, lại bị giám thị bắt tại trận. Vừa rồi cô chủ nhiệm đến nhà hỏi chuyện, mẹ chỉ muốn độn thổ luôn!
Mẹ nuôi dạy thế nào lại ra đứa con như con, học kém thì thôi, còn dám gian lận thi cử, mất hết mặt mũi!
Mẹ còn mong con vượt điểm Tiểu Đồng, để mẹ nở mày nở mặt trước cô Tần. Bây giờ kết quả chưa đâu vào đâu, con đã bị hủy tư cách thi, mẹ còn biết ăn nói sao với cô Tần đây?”
Tiếng chị mắng lẫn với tiếng bát đũa rơi vỡ loảng xoảng, kéo dài rất lâu.
Cuối cùng, Lý Thông cũng bùng nổ:
“Chẳng phải do mẹ ép con nhất định phải đạt điểm cao, ép con lần này phải vượt Tiểu Đồng giành hạng nhất đấy à!
Con có tài cán gì chứ, Tiểu Đồng được chính cô Tần kèm, còn con thì sao, có được gì đâu!
Hồi con học với cô Tần thì đang tốt, mẹ lại lôi chuyện tiền điện nước ra đòi cô ấy, làm con chẳng được tiếp tục học.
Hai ‘danh sư’ mẹ mời về, ai bằng nổi một góc cô Tần, chỉ biết nhồi đề, lên lớp toàn đọc PPT hay cầm đáp án mà giảng.
Con phải làm đề tới hai giờ sáng, sáu giờ đã bị mẹ dựng dậy, đến lớp chỉ biết ngủ gà ngủ gật. Học riết tới nỗi bây giờ mấy môn con từng đứng đầu—Ngữ Văn, Tiếng Anh—cũng đuối luôn!
Tất cả do mẹ đấy, chỉ tại mẹ tham đòi chia tiền nước điện, con mới thành ra thế này!”
Rồi lại vang lên tiếng đồ sứ vỡ tan.
Tôi nghe những lời cãi vã ấy, bất giác mỉm cười.
Có lẽ Thục Lệ chẳng ngờ được, chuyện xoay quanh mấy trăm tệ tiền nước điện lại trở thành nguyên nhân chính “bóp nát” tương lai con trai chị như vậy.
12
Con tôi nghỉ ngơi ở nhà hai ngày.
Sáng thứ Hai, tôi đưa nó đến trường, động viên cố thêm chút nữa, kỳ thi đại học sắp tới rồi.
Nó nghiêm túc gật đầu.
Đợi con vào cổng trường, tôi quay về định nghiên cứu đề thi thử lần hai, chuẩn bị đề dự đoán và bổ sung kiến thức cho học sinh.
Ai ngờ, vừa đến cửa nhà, đã thấy Thục Lệ đứng đợi, trông bộ dạng sốt ruột, bồn chồn.
Mặt chị tái nhợt, mắt sưng húp như khóc cả đêm, dáng vẻ luống cuống tội nghiệp:
“Cô Tần, cuối cùng cô về rồi, tôi xin cô cứu lấy Thông Thông nhà tôi…”
Chị kể, đêm qua hai mẹ con cãi nhau xong, Lý Thông tự nhốt trong phòng, nói bị ép đến không muốn học hành gì nữa. Sáng nay cậu ta cũng không chịu đến trường.
Các giáo viên chị ấy mời về đều giảng không nổi, khiến Lý Thông càng học càng hoảng, sinh ra chán ghét.
Cậu ta đòi chỉ khi nào được tôi dạy thì mới chịu học tiếp, nếu không “có học cũng chẳng hiểu”.
Vì thế, Thục Lệ chạy sang năn nỉ tôi giúp cậu, mong tôi đưa Lý Thông về lại phong độ cũ.
Tôi lạnh mặt, rút tay khỏi tay chị:
“Ồ, nhưng dựa vào đâu chứ? Chị từng quả quyết không cần tôi, Lý Thông vẫn đỗ đại học ngon lành cơ mà. Sao giờ lại bẽ bàng thế?”
Chị rơm rớm nước mắt:
“Là tôi sai, là tôi ngu dốt tranh cãi với cô vì mấy đồng tiền điện, cô tha cho tôi lần này, tôi hứa từ nay cô bảo sao tôi nghe vậy…”
Tôi cười nhạt, mở app mã thanh toán:
“Vậy trả trước cho tôi bốn vạn tám (48.000 tệ) tiền dạy bù trước kia. Khi ấy miễn học phí, giờ tôi tính lại.”
Thục Lệ sững người giây lát, có vẻ không ngờ tôi vẫn nhớ món nợ ấy.
Nhưng sợ tôi đổi ý, chị vội quét mã trả ngay.
Tiếng thông báo “đã nhận tiền” vang lên, tôi thấy lòng thoải mái:
“Được rồi, chị về chờ tin nhé.”
13
Mấy ngày tiếp theo, Thục Lệ cứ thấp thỏm đợi tôi nhắn, nhưng tôi bận rộn dạy học sinh của mình, không hề có ý định hỗ trợ Lý Thông.
Khi chỉ còn nửa tháng tới kỳ thi, chị ấy rốt cuộc không kiềm chế nổi.
Hôm đó, tôi dạy xong một ca, về tới nhà cũng hơn mười giờ tối.
Vừa ra khỏi thang máy, đã thấy Thục Lệ và Lý Thông đứng trước cửa nhà.
Vừa thấy tôi, chị lóe lên vẻ căm hận, nhưng nhanh chóng che giấu, hạ giọng hỏi: