1
Lúc tôi đứng ngoài cửa nghe thấy câu đó, trong lòng chẳng dậy sóng gì nhiều. Không khóc, cũng chẳng thể gọi là đau lòng, chỉ thấy như có tảng đá lớn đè nặng khiến tôi không sao thở nổi, chẳng thể gượng dậy.
Tạ Diên – người bạn lớn lên cùng Giang Dã, cũng là người chứng kiến tôi và anh bên nhau – hiếm khi im lặng như vậy, tôi đoán chắc mặt cậu ấy lúc đó hẳn rất kinh ngạc. Dù gì thì lúc mới quen Giang Dã, người phản đối nhất chính là cậu ấy, ngày nào cũng bảo chúng tôi chẳng thể đi đến cuối cùng.
Vì tôi và Giang Dã là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, từ tính cách, sở thích đến hoàn cảnh gia đình, chẳng có gì giống nhau.
Thế mà cậu ấy đã tận mắt chứng kiến chúng tôi vượt qua bao sóng gió cùng nhau, hiểu rõ tình yêu của chúng tôi hơn bất cứ ai.
Thời đại học, chúng tôi học ở hai nước, lệch múi giờ, nhiều khi cả ngày không liên lạc được.
Sau này đi làm, anh ấy chạy khắp nơi, còn tôi ở nhà một mình.
Rồi đến khi gặp mặt cha mẹ hai bên, bố mẹ anh dọa chế/t để ép anh chia tay.
...
Bao nhiêu khổ sở như vậy, chúng tôi đều vượt qua.
Vậy mà anh lại nói, anh chán rồi.
“Tại sao?”
Tôi hít một hơi thật sâu, ghé tai lắng nghe, sợ bỏ sót bất cứ câu nào.
Giang Dã im lặng một lúc, rồi thở dài mệt mỏi:
“Không biết nữa, chỉ là cảm thấy không còn yêu nhiều như trước.”
“Cô ấy tính cách nhạt nhòa, ít nói, có khi cả ngày chỉ ru rú ở nhà, trên giường thì cũng chẳng có gì thú vị.”
“Chúng tôi bên nhau mười năm, cô ấy vẫn vậy, thỉnh thoảng tôi muốn trêu ghẹo chút, cô ấy cũng không thoải mái, hồi còn trẻ thì thấy ngây thơ đáng yêu, giờ lại thấy thiếu gì đó.”
“Nước khoáng không vị, tôi lại thích uống whisky hơn.”
Thì ra là vậy.
Mấy hôm trước, Giang Dã đi đua xe với bạn về, tinh thần phấn chấn, ríu rít kể với tôi về những cú bẻ lái mạo hiểm giữa núi rừng, mặt mày rạng rỡ.
Tôi nghe mà tim muốn rớt ra ngoài.
Anh cười trêu tôi nhát gan, một tay nhấc bổng tôi lên, tôi ôm cổ anh, bị anh bế vào phòng.
Hôm đó anh rất hưng phấn, cứ quấn lấy tôi, hết lần này đến lần khác.
Sau đó, anh lục trong ngăn tủ đầu giường ra tấm khăn voan đen che mắt tôi, nói muốn thử cảm giác kích thích.
Khi bịt mắt được gỡ ra, tôi mới phát hiện mình đang ở trong một căn phòng gương bốn phía đều trong suốt, không nơi nào có thể tránh, thậm chí rèm cửa cũng không có, cảnh vật bên ngoài nhìn rõ mồn một, đối diện còn thấy cả đồ giặt phơi bên nhà hàng xóm.
Tôi nằm trần trụi trên mặt gương, còn anh thì kéo khóa quần, cầm máy ảnh hướng về phía tôi.
Toàn thân tôi căng cứng, vội chui vào ngực anh, van xin anh trở về phòng ngủ ban đầu.
Giang Dã chẳng để ý đến cảm xúc của tôi, chỉ hờ hững cười nói:
“Không sao đâu, có nhìn thấy thì cũng chẳng sao, cho họ xem một buổi live trực tiếp luôn cũng được.”
Anh thử ép tôi vài lần, nhưng cơ thể tôi vì căng thẳng mà không thể thả lỏng.
Cuối cùng, khi anh sốt ruột muốn cưỡn/g é/p, tôi đau đến run rẩy, anh cau mày, chạm vào ánh mắt đầy sợ hãi của tôi rồi thở dài, khoác áo, kéo chăn đắp lên người tôi, nhượng bộ:
“Thôi được rồi, bảo bối không muốn thì thôi vậy.”
Tôi ôm chăn ngồi bệt dưới đất, Giang Dã lạnh mặt đứng dựa bên cửa sổ hút thuốc, cả hai không nói với nhau lời nào.
Từ lần đó, chúng tôi kết thúc trong không vui, chẳng bao lâu sau Giang Dã theo câu lạc bộ lên núi tuyết, không một tin tức.
Cho đến hôm nay, tôi thấy ảnh anh trong vòng bạn bè của một người bạn chung, mới biết anh đã trở về.
“Vậy Giang ca, ý anh là… muốn chia tay sao?”
Trái tim tôi bỗng thắt lại. Giữa ánh đèn lộn xộn đủ màu, Giang Dã cầm ly whisky lắc nhẹ, không đáp, ngửa đầu uống cạn.
Trong cơn gió lặng lẽ, tôi nếm ra vị mặn chát, đưa tay lên mới nhận ra mình đã khóc.
Tôi dừng bước, vốn định vào trong.
Có những chuyện, không nhất thiết phải cố hỏi cho ra một kết quả.
2
Giang Dã về nhà lúc rạng sáng, vừa mở cửa đã toàn mùi rượu, loạng choạng lao lên giường ôm chặt lấy tôi.
Anh thì thầm bên tai, giọng mơ hồ: “An An, anh nhớ em lắm.”
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt ươn ướt nhìn tôi ngây ngốc cười, sau đó từ từ áp sát lại, hệt như một chú mèo nhỏ khẽ hôn lên mặt tôi.
Tôi sững người giây lát, ngón tay nhẹ nhàng lần theo chân mày khóe mắt anh, như thể chàng thiếu niên mười tám tuổi với ánh mắt chỉ có mình tôi năm nào đã trở lại.
“Vợ à, đang nghĩ gì vậy?”
Anh lờ đờ chống cằm nhìn tôi chăm chú, giọng lười biếng.
Tôi nhanh chóng chớp mắt, giấu nước mắt vào ánh trăng mờ nhạt, ôm lấy gương mặt anh hôn xuống.
Rất nhanh, Giang Dã liền trở mình chiếm thế chủ động, tôi nhắm chặt mắt, ôm lấy anh thật chặt, chỉ muốn hòa anh vào xương tủy, mãi mãi chẳng rời xa.
Sau khi đắm chìm trong dư vị thân mật, Giang Dã để trần phần thân trên săn chắc tựa lưng vào đầu giường, lười biếng vuốt tóc tôi từng nhịp, trêu chọc:
“Hôm nay chủ động ghê, mới đi có hai hôm mà đã nhớ anh thế à?”
Bao năm qua anh luôn giữ thói quen tập luyện, dáng người vẫn rất đẹp.
Tôi nằm trong vòng tay anh, mùi hương đặc trưng của Giang Dã lấp đầy khứu giác tôi, nhịp tim mạnh mẽ của anh vang bên tai.
Tôi hít một hơi sâu, nghiêng đầu tựa vào ngực anh, khẽ nói: “Giang Dã, em muốn vẽ cho anh một bức tranh.”
Tay anh khựng lại một chút, rồi như chưa từng có gì xảy ra, anh mở miệng: “Sao tự nhiên lại muốn vẽ tranh cho anh? Hồi trước chẳng phải nói là chờ đến khi…”
Cảm nhận được sự ngập ngừng của anh, cổ họng tôi chợt nghèn nghẹn, cố nuốt nước mắt xuống.
Tôi biết anh đang nghĩ gì. Anh tưởng tôi muốn kết hôn. Chúng tôi từng nói, nếu chuẩn bị kết hôn sẽ vẽ tranh cho nhau.