1.
Phụ thân vung côn gỗ đánh tới:“Lưu Tiểu Táo! Ngươi lại bậy bạ rước thứ gì về nữa đó!”
Ta buộc phải thả tay khỏi nương tử, vội vàng nép sau án kêu lên:“Cha! Nhi tử nào có nhặt bậy! Rõ ràng là ta vì chính mình mà nhặt được một nương thân!”
Tuyết rơi dày dặc đã nửa tháng, gió Bắc quất qua da thịt tựa từng lưỡi dao bén lạnh thấu xương.Nếu không đưa nàng về, tất nàng đã chết cứng ngoài đường rồi.Đó rõ ràng là một việc thiện!
Ta thở dốc nép sau án, lớn tiếng cãi lại:“Lưu Đại Chu! Quan phủ từng răn cấm, há có thể tuỳ tiện đánh trẻ con? Ngày mai ta tất sẽ đến quan báo cha đấy!”
Lưu Đại Chu giận dữ, đôi mày dựng ngược.
Người trên đất khẽ rên một tiếng.“Khê nhi…”
Ta lập tức nhào tới:“Nương! Nương, người không sao chứ?”
Cha liền gõ mạnh vào đầu ta:“Chớ kêu bừa!”
Ông cẩn thận nâng nàng đặt lên giường, lại sai ta mang nước đến rửa mặt cùng tay.Gương diện nàng sưng vù bầm tím, vệt máu đông cứng thành từng mảng băng.Đôi tay chi chít vết nứt, y phục trên người lại mỏng manh, cũ rách.
Trong lòng ta phẫn uất:“Cùng là cha con một nhà, bọn chúng khoác áo lông dày, ngồi xe ngựa đốt than mà sưởi.Cớ sao chỉ để nương mặc mấy manh vải mỏng, rồi còn ném ra ngoài tuyết? Hẳn là muốn nàng chết rét cho xong!”
Lưu Đại Chu trầm mặc một hồi, mới cất giọng:“Ngày mai, đưa ta đến chỗ ngươi nhặt được nàng, để ta trả người về.”
Ta lập tức ôm chặt cánh tay nàng, kiên định nói:“Dọc đường mèo chó thì gọi là hoang dã, vậy cớ chi một nương thân bị vứt bỏ bên vệ đường, lại chẳng thể coi là hoang dã?!”
“Ta nhất định không chịu, Lưu Đại Chu! Cha không được đem nương này trả lại!”
Lưu Đại Chu quả thật là kẻ xấu xa.Ngày trước ta nhặt được tiểu miêu mang về, hắn luôn lén vứt đi khi ta không có ở nhà.Hắn bảo mèo sẽ làm hỏng hàng hóa của hắn.
Lần này ta tuyệt đối không để Lưu Đại Chu lại vụng trộm vứt bỏ nương thân mà ta vất vả rước về.Ta co người sát bên nàng, bàn tay nhỏ bé ghì chặt vạt áo nàng không rời.Nhớ tới việc Đại Nha nhà bên cũng thường cùng nương mình ngủ như vậy.
Lưu Đại Chu thở dài mấy tiếng, cuối cùng cũng lẳng lặng bước ra ngoài.
Trong lòng ta phấn khởi, liền bò dậy ngắm nhìn.Người phụ nữ bên cạnh ngủ say không hề động đậy.
Ta tò mò đưa tay sờ thử gương diện nàng.Mềm mại, khác hẳn với gương mặt thô ráp của Lưu Đại Chu.Đôi tay nàng cũng nhỏ nhắn đến lạ.
Ta sung sướng lăn qua lộn lại mấy vòng, khẽ gọi mấy tiếng “nương”.Nương không đáp.Nương vẫn còn say ngủ.Ta cũng theo đó mà thiếp đi lúc nào chẳng hay.
2.
Đại phu nói, thân thể nương đã chịu khổ quá nhiều.Tạng hàn, khí huyết suy nhược, nhiều năm lao lực, đầu gối cũng chẳng còn tốt.
Lưu Đại Chu bèn từ trong hũ bạc giấu kỹ của hắn, cẩn thận bốc ra một miếng lớn đưa tới:“Xin ngài kê cho ít dược tốt, nhà ta có tiền.”
Lòng ta đau nhói, thương nương không để đâu cho hết.Vì vậy, vừa khi nương mở mắt, ta liền sáp lại bên, dõng dạc thề thốt:“Nương! Về sau con với cha nhất định sẽ đối đãi thật tốt với nương!”“Y phục để cha giặt, cơm để cha nấu, còn Tiểu Táo con ngày nào cũng xoa bóp lưng chân cho nương!”“Cả nhà ta cứ thế mà hạnh phúc một đời là được rồi!”
Nương giật mình hốt hoảng, vội nắm lấy kéo trong tay:“Các ngươi là ai?!”
Ta sợ nàng đâm vào tay, vội vàng nói:“Con gọi là Lưu Tiểu Táo!”
Ngoài cửa, Lưu Đại Chu cũng vội khoát tay lia lịa:“Muội tử! Đừng làm thương đến mình! Là con gái ta đêm qua nhặt được muội đó. Y phục là nhờ thím bên cạnh viện thay giúp, muội chớ lo sợ.”
Lồng ngực mảnh mai của nương phập phồng dồn dập.Nàng quả là xinh đẹp, đôi mắt to tròn, sáng long lanh chẳng khác gì tiên nữ hạ phàm.
Lưu Đại Chu khuyên mãi, lại thêm thím Đại Nha tới an ủi, nàng mới bán tín bán nghi buông kéo xuống.
Ta đem hết kẹo mạch nha mình cất dành bỏ cả lên bàn:“Nương, người ăn đi!”
Ánh mắt nàng dịu lại đôi chút, giọng cũng mềm hơn:“Cảm ơn con, tiểu cô nương. Con tên là gì?”
Nương trí nhớ thật chẳng tốt, nhưng ta cũng không hề bận tâm.“Con gọi là Tiểu Táo!”
Nương bảo nàng tên là Hồ Lăng.“Hồ Linh ư? Tên này hay thật, vang giòn như tiếng ngọc.”
Nàng nói, bản thân vốn là người Giang Nam, theo biểu ca lên kinh tìm thân nhân, chẳng may lạc mất đường.
Ta nghe mà mừng rỡ khôn xiết.Thì ra đứa trẻ tối qua không phải con nàng!Vậy thì ta chính là đứa con duy nhất của nương rồi!
3.
Cha đang sắc thuốc ngoài sân, ta thì cẩn thận bôi dược liệu lên đôi tay nứt nẻ của nương.Ta nghiêm túc nói:“Thuốc này bôi lên mát mát, không đau đâu. Để Tiểu Táo thổi thêm cho nương nhé.”
Nói rồi ta bặm má, phì phì thổi lên tay nàng.