11.
Sắc mặt Văn Anh u ám vô cùng.
Ta vội đỡ nương đứng dậy, khẽ vỗ lên đầu gối nàng:“Đầu gối nương lại đau rồi, tối nay để Tiểu Táo xoa cho nương nhé.”
Văn Anh trầm giọng gằn gọi:“Hồ Lăng!”
“Ta đã dỗ cũng dỗ, nàng cũng khóc cũng náo, đến tột cùng nàng còn muốn thế nào nữa?”“Hồi phủ đi, ta liền ban cho nàng danh phận thiếp thất, chẳng lẽ còn chưa đủ? Mỗi tháng để Khê Nhi đến ở chỗ nàng ba ngày, vậy được chưa?”
Hồ Lăng nắm chặt tay ta, đột nhiên hỏi ngược lại:“Ngươi có biết vì sao đầu gối ta bị thương chăng?”
Văn Anh sững lại, khó hiểu.
Hồ Lăng nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, chậm rãi nói:“Khi Khê Nhi vừa chào đời, ta từng lén đến nhìn nó một lần, lại bị phu nhân phát hiện.”“Nàng ta nói huyết mạch hèn kém như ta sao xứng có hài tử của chính mình, liền bắt ta mỗi đêm quỳ trước chính viện hai canh giờ.”“Mà ngươi thì sao? Ngươi ôm lấy ái thê cùng nhi tử, cách ta chỉ mười bước chân, ngươi thật sự không hay biết, hay ngươi cho rằng ta quỳ gối đôi chút cũng chẳng hề gì?”
Ánh mắt Văn Anh chợt lảng tránh:“Ta… ta thật sự không biết…”
Hồ Lăng thì thầm như tự cười giễu chính mình:“Phải, ngươi cái gì cũng không biết. Một người chịu hết tủi nhục, để đổi lại sự yên ổn cho cả một phủ, dĩ nhiên ngươi tình nguyện làm kẻ hồ đồ.”
Nàng ngẩng đầu, giọng dần kiên quyết:“Nhưng nay, Lưu Đại Chu đối xử với ta rất tốt, dù theo hắn đi ăn xin ta cũng nguyện. Tiểu Táo cũng ngoan ngoãn, trong lòng ta, con bé chính là cốt nhục của ta.”“Ta mỏi mệt rồi, Văn Anh, xin buông tha cho ta. Giờ ta đã thành thân, sẽ không còn quấy rầy cuộc sống của các ngươi nữa.”
Dứt lời, Hồ Lăng bế ta trở về phòng.Ta gối đầu lên vai bà, qua khe hở nhìn thấy gương mặt Văn Anh mơ hồ đờ đẫn, thậm chí mang vài phần ngơ ngác.
Hắn ngắm nhìn căn nhà tranh xiêu vẹo, lại liếc đến bộ y phục đơn sơ mới tinh trên người Hồ Lăng, rồi ánh mắt dừng trên ta.Mãi đến khi tùy tùng che ô kéo khẽ tay áo, hắn mới bừng tỉnh, xoay người bước lên xe ngựa.
Ngoài sân, Lưu Đại Chu đứng bất động giữa màn tuyết rơi trắng xóa, thân người phủ đầy bông tuyết.
Ta phá lên cười:“Lưu Đại Chu! Ngươi trông chẳng khác nào một người tuyết!”
Hồ Lăng nhẹ gõ lên môi ta, giọng dịu dàng trách:“Tiểu Táo, nương đã dạy con thế nào rồi?”
Ta vội đưa tay che miệng, thì thào:“Cha… con xin lỗi.”
Lưu Đại Chu bế ta lên, rồi khẽ đem đôi tay Hồ Lăng nhét vào trong lòng ngực mình:“Nàng xem, tay đã lạnh buốt thế này. Ta vốn định ra ngoài lấy áo khoác choàng thêm cho nàng, lại sợ quấy nhiễu hai mẹ con.”
Khóe môi Hồ Lăng hé nụ cười giữa làn lệ:“Chàng không lo sợ ta theo hắn rời đi sao?”
Lưu Đại Chu cười gượng, thành thật thở than:“Nói đúng ra… quả thực trong lòng cũng có đôi phần sợ hãi.”“Nhưng ta vẫn mong nàng được sống theo ý nguyện của chính mình. Nếu như nàng muốn quay về, ta sẽ chẳng ngăn cản.”“Bởi lẽ ta… thực sự chẳng có bao nhiêu bản lĩnh.”
Bàn tay Hồ Lăng dịu dàng đặt lên môi hắn, ngăn lời.
Đôi bàn tay từng dày đặc vết bầm tím, nay lại mịn màng trắng tựa tuyết.
“Đại Chu,” nàng nhẹ giọng, “đừng bao giờ nói những lời ấy nữa. Ta đã gả cho chàng, thì cả đời này tuyệt sẽ không rời xa chàng và con.”
12.
Ta vốn chẳng muốn rời xa nương thân.Thế mà chỉ vừa ra phố mua cái bánh bao, đã bị một đám người vây lấy, thô bạo kéo lên xe ngựa.
Khi bị ném vào trong một gian phòng tràn ngập hương liệu, ta hoảng đến nỗi nước mắt còn quên rơi.Mấy phụ nhân vây quanh, soi xét từng chút.
Người đứng đầu toàn thân phủ kín vàng ngọc, trâm vòng lấp lánh, giọng nói lạnh lùng đầy chán ghét:“Đây chính là đứa tiểu nghiệt chủng đó sao?”
Nữ tỳ bên cạnh khom lưng đáp:“Bẩm phu nhân, chính là nó.”
Ồ… nàng ta chính là Chính thất của Văn Anh?Vậy tức là mẫu thân của kẻ hay khóc lóc kia ư?
Ta lập tức bò dậy, lớn tiếng:“Ta không phải nghiệt chủng! Ta có cha, có mẹ đường hoàng!”
Chúng bật cười ầm lên, cười đến mức nước mắt chảy ra.
Cười chán rồi, gương mặt Hằng Nhược Phù lại lạnh đi, ánh mắt khinh bạc:“Quả nhiên có vài phần giống ả tiện nhân Hồ Lăng kia. Thứ thấp hèn thì chung quy vẫn giống nhau cả.”
Một nữ tỳ bước tới, mạnh tay kéo cánh tay ta:“Gần đây tướng quân cùng công tử đều chẳng vui, bắt được con tiện chủng này, ắt hẳn Hồ Lăng sẽ phải tự mình tìm đến.”“Đợi khi nàng ta quay về, nhốt lại trong phủ, đánh gãy chân, xem thử còn có thể chạy thoát được nữa không.”
Ánh mắt Hằng Nhược Phù nhạt nhòa, giọng điệu hờ hững:“Ừ.”“Ngày trước thấy tướng quân có chút thích, còn coi như nuôi dưỡng bên người. Nay hắn đã động tâm thật sự… thì giữ lại chẳng khác nào mối họa.”
“Đứa trẻ kia vốn là thứ vong ân bội nghĩa, dẫu nuôi cũng chẳng được gì. Trong lòng nó vẫn chỉ nhớ thương Hồ Lăng. Tướng quân chẳng qua cần thêm mấy nữ nhân khác, sinh nhiều hài tử là đủ.”
Một đám người ríu rít to nhỏ, ta nghe đến mà trong lòng rùng mình.Thì ra bọn họ muốn hại nương thân ta!