01
Trịnh gia có nữ, tuyệt sắc khuynh thành.
Ngay khi cả kinh thành còn đang hiếu kỳ, không biết nữ nhi Trịnh gia sẽ được gả vào đâu, thì Tấn Vương – người vừa mất đi vương phi – lại tự mình tới cửa cầu hôn.
Tấn Vương là hoàng thúc của đương kim Thánh thượng.
Tuy không nắm thực quyền, song vẫn được Thánh thượng sủng ái.
Huống hồ Trịnh gia đã sa sút, cho nên hôn sự này, với Trịnh gia mà nói, là phúc phần cao quý khó cầu.
Phụ thân mừng rỡ, vui vẻ ưng thuận.
Mà ta lại kinh hãi đến ngất lịm.
Tấn Vương tuổi đã năm mươi, còn lớn hơn cả phụ thân ta, lại là kẻ tính tình bạo ngược, thân mang tật bệnh.
Nghe đồn, gia nhân bên cạnh hắn thường bị đán/h đến thịt ná/t má/u rơi.
Nghe đồn, ba vị vương phi trước kia, đều bị hắn hàn/h h/ạ đến chế/t.
Ta không muốn chế/t.
Vì vậy, ta run rẩy đi tìm phụ thân.
Phụ thân giận dữ, lạnh lùng quát:
“Vinh nhục Trịnh gia đều đặt cả trên vai ngươi, đâu có đến lượt ngươi cãi lệnh! Nếu không chịu gả cho Tấn Vương, ta không muốn nghe ngươi nhắc lại lần thứ hai.”
Ta ấm ức tìm đến mẫu thân.
Mẫu thân khẽ thở dài, nghẹn ngào nói:
“Doanh Doanh, đây chính là số mệnh của nữ nhi Trịnh gia.”
Đêm ấy, ta nghe tiếng mẫu thân nức nở bên giường.
Còn ta, chỉ biết vùi trong chăn, lặng lẽ rơi lệ.
Dù lòng ta trăm phần không cam nguyện, chung quy vẫn phải xuất giá.
02
Chớp mắt, đã tới ngày đại hôn.
Tấn Vương đang tĩnh dưỡng ở biệt nghiệp, cho nên hôn lễ cũng cử hành tại đó.
Muốn đến biệt nghiệp, phải đi ngang một đoạn sơn đạo.
Khi đoàn rước dâu vừa đi tới nửa đường, bỗng nhiên bị chặn lại.
“Mang của hồi môn để lại!” – một giọng nói trầm đục vang lên.
Là một bọn thổ phỉ.
Tên cầm đầu cưỡi ngựa cao to, dung mạo anh tuấn, lại mang theo vài phần ngang ngược bất kham.
Đoàn rước dâu hẳn không ngờ rằng, lại có kẻ dám ra tay với sính lễ của Tấn Vương.
Đúng lúc hai bên đang giằng co, ta liền chủ động nhảy ra khỏi kiệu hoa, chân tay luống cuống mà bò lên ngựa của thủ lĩnh thổ phỉ:
“Ta còn đáng giá hơn của hồi môn! Mau chạy đi!”
Tên thủ lĩnh kia sững sờ một thoáng, mới vội vàng giục ngựa, phóng đi.
03
Ta bị đưa về sào huyệt của bọn thổ phỉ.
Tên thủ lĩnh thản nhiên ngồi trên ghế, dùng ánh mắt như nhìn hàng hóa mà đánh giá ta.
Thấy ta dung mạo không tệ, hắn liền mở miệng ra giá:
“Bảo phụ thân ngươi chuẩn bị một vạn lượng hoàng kim, ta liền thả ngươi.”
Ta ngắm nhìn gương mặt cương nghị, anh tuấn kia, bẽn lẽn nói:
“Bạc thì không có… lấy thân báo đáp, chẳng hay thế nào?”
Thổ phỉ đầu lĩnh ngẩn người, trên gương mặt anh dũng kia thoáng lộ vẻ như vừa thấy quỷ.
Ta từ nhỏ sống chốn khuê phòng, quanh ta chỉ có mấy vị huynh trưởng văn nhược yếu ớt.
Chưa từng thấy kẻ nào như hắn – mày rậm mắt sáng, thân hình cường tráng, mặc chiếc áo ngắn, mơ hồ lộ ra cơ bắp rắn chắc.
Trong đầu bất giác hiện lên mấy bức xuân cung đồ mà tỷ muội từng bí mật cho xem.
Mặt ta đỏ bừng, tim đập dồn dập.
Ta chậm rãi bước tới, giọng nhỏ nhẹ:
“Lang quân, xuân tiêu ngắn ngủi, chẳng bằng cùng ta sớm nhập phòng?”
Nam nhân vừa còn ngồi oai phong lẫm liệt, nay lại mang vẻ kinh hãi, vô thức ôm chặt lấy ngực mình.
04
Ta đưa tay ra.
Thổ phỉ đầu lĩnh hoảng hốt, vội vàng bật dậy, không cẩn thận đá ngã chiếc ghế dưới chân, phát ra một tiếng ầm lớn.
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng đám thuộc hạ bàn tán:
“Tiểu nương tử kia thật xinh đẹp, đại ca chẳng lẽ muốn làm chuyện cầm thú?”
“Ha ha, động tĩnh cũng kịch liệt lắm, đại ca chớ mạnh tay quá, tiểu nương tử ấy chịu chẳng nổi đâu!”
Ta kéo vạt áo hắn, ghé sát vào tai, hơi thở phả nhẹ bên tai:
“Bọn họ đã nói vậy, chẳng bằng… làm cho thật?”
Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng, song đôi vành tai đã ửng hồng.
Không thèm nhìn ta, hắn sải bước bỏ đi, trông hệt như chạy trốn.
Nhìn bóng lưng hắn, ta bất giác khẽ mỉm cười.
Thú vị thật.
05
Ta tháo bỏ trang sức trên đầu, ngồi yên trên ghế, lặng lẽ chờ đợi.
Quả nhiên chờ đến người đàn bà duy nhất trong sơn trại.
Nàng gọi là Tôn Tam Nương.
Vốn chỉ là một phụ nhân nhà nông.
Nghe nói, phu quân vì muốn cưới tân phụ, định giết nàng.
Nàng liền vung búa sắt, đập nát đầu hắn, sau đó lên núi, theo giặc làm phỉ.