18
Ta không còn thời gian nghĩ nhiều, bởi thân thể Bùi Linh đã bắt đầu lạnh dần.
Ta vốn chẳng hiểu y thuật, trong đầu chỉ còn sót lại tình tiết thường thấy trong những bức xuân cung đồ của Thôi Vân: nam tử thụ thương, thân thể phát hàn, nữ tử liền cởi y, ôm lấy hắn để sưởi ấm…
Giờ khắc này, nào có tâm tư mơ mộng, ta chỉ coi đó là cách duy nhất để cứu mạng.
Vậy nên, ta cởi bỏ y phục của Bùi Linh, ôm chặt lấy hắn.
Trong mông lung, ta lại thiếp đi lúc nào không hay.
Khi mở mắt ra, liền đối diện một đôi con ngươi thâm trầm u tối.
Bùi Linh đã tỉnh!
Trong lòng ta mừng rỡ, nhưng ngay sau đó mới ý thức tình cảnh lúc này của ta và hắn…
Vội vàng hoảng hốt buông ra, nhặt áo trên đất, khoác lại.
“Ta sẽ chịu trách nhiệm.” – giọng hắn khàn khàn vang lên.
Chịu trách nhiệm…
Ý tứ này, chẳng phải là Bùi Linh muốn vì ta cứu hắn mà lấy thân báo đáp?
Sao ta lại chẳng thấy vui mừng chút nào?
“Chuyện chịu trách nhiệm, hãy để sau hãy nói. Giờ chúng ta nên làm gì?” – ta lập tức chuyển hướng.
19
Bùi Linh dẫn ta đến một sơn trại khác.
Thỏ khôn có ba hang, hẳn hắn đã sớm dự liệu nên chuẩn bị từ trước.
Những thổ phỉ sống sót từ Quy Vân Trại, lục tục kéo đến nơi này.
Sau biến cố ấy, thái độ của Bùi Linh đối với ta cũng bao dung hơn nhiều.
Nhờ vậy, ta mới biết chân tướng phía sau.
Thì ra, hoàng đế chìm đắm trong thuật trường sinh, bỏ bê triều chính, mọi việc đều bị quốc cữu chuyên quyền.
Tên quốc cữu ấy vốn gian tà, hại trung lương, ỷ thế hiếp người.
Trong Quy Vân Trại, có không ít kẻ từng chịu bức hại từ hắn.
Hắn từ lâu coi trại này là cái gai trong mắt, lần này cài nội ứng, rồi một lưới hốt gọn…
Một trận đại họa, khiến Quy Vân Trại thương vong thảm trọng.
“Không phải Tấn Vương, cũng chẳng liên quan đến ngươi. Đừng tự trách.” – Bùi Linh nói với ta.
Dần dần, bọn tiểu phỉ từ bi thương mà tỉnh lại, sơn trại mới lại có chút náo nhiệt.
Chỉ là, đôi khi ta vẫn mơ thấy Tôn Tam Nương, tỉnh dậy liền ướt đẫm nước mắt.
Sau trận ấy, ta cũng chẳng còn tâm tư trêu chọc Bùi Linh nữa.
Dù hắn từng nói sẽ chịu trách nhiệm, nhưng cũng chỉ vì cứu mạng, chứ chưa từng thật lòng động tâm với ta.
Nỗi thất bại khiến ta thấy mệt mỏi, chán chường.
Ta dứt khoát không dây dưa nữa, mà bắt đầu dạy lũ tiểu phỉ học chữ, đọc binh thư.
Bởi chỉ có trở nên cường đại, mới không lặp lại bi kịch ngày trước.
Nhưng thổ phỉ đông đúc, một mình ta khó lòng dạy xuể.
May thay, chẳng bao lâu, bọn chúng lại bắt về một thư sinh.
“Kẻ này nói không có tiền, nhưng có người thì vẫn phải có. Thấy hắn tuấn tú, chắc đem bán vào thanh lâu cũng đáng giá.” – bọn nhỏ cười hô.
Khi thấy rõ dung mạo thư sinh, ta phải thừa nhận: lời bọn nhỏ chẳng hề sai.
Người kia văn nhã ôn nhu, một đôi mắt đào hoa như biết câu hồn.
Diện mạo tuấn tú, da mặt lại đặc biệt mỏng.
“Tiểu công tử, ngươi ăn gì mà lớn lên được nước non thế này?” – ta huýt sáo, trêu chọc hắn.
Hắn lập tức đỏ bừng mặt, nghiêm giọng trách:
“Ngươi… ngươi đã có lang quân, sao còn ăn nói lẳng lơ như thế?”
Lời hắn khiến ta chợt nhớ, mình vẫn còn mang danh “sơn trại phu nhân”.
Nghĩ lại, quả thật có lỗi với Bùi Linh, hại hắn chẳng thể quang minh chính đại đi tìm nữ tử mà mình ưa thích.
Vậy nên, ta quyết định trả lại thanh bạch cho hắn.
Trước mặt toàn bộ sơn trại, ta thừa nhận hết thảy chuyện kia đều do ta bịa đặt, ta và Bùi Linh vốn chẳng có gì.
Quay đầu lại, liền bắt gặp Bùi Linh.
Hắn đối với ta từ lâu đã không chịu nổi, lúc này hẳn phải vui mừng mới đúng.
Cớ sao, sắc mặt hắn lại chẳng giống cao hứng, mà dường như có chút… khó chịu?
20
Thư sinh kia tên gọi Lưu Chiếu Nguyệt.
Vừa nghe tên, lòng ta đã khẽ động.
Bởi trong thoại bản của Thôi Vân, ta từng thấy qua cái tên này.
Thậm chí, nàng còn thường đem Bùi Linh và Lưu Chiếu Nguyệt vẽ chung một chỗ.
“Thô hán cùng tiểu thư sinh yếu ớt, thật khiến người ta say mê đến nghiện.” – nàng khi ấy vẻ mặt ngây ngất, tựa như kẻ uống ngũ thạch tán.
Ta vốn chẳng hiểu nổi, nhưng cũng nhớ kỹ lời nàng:
Lưu Chiếu Nguyệt xuất thân hàn môn, theo phò danh chủ, về sau trở thành nhất đại danh tướng, khai quốc công thần.
Nào ngờ, một bậc danh tướng tương lai, thuở thiếu niên lại mảnh mai nhút nhát đến thế.
Niềm vui lớn nhất của ta, chính là chọc ghẹo Lưu Chiếu Nguyệt.
Hôm ấy, ta bất ngờ nhảy ra định dọa hắn.
Quả nhiên, hắn hoảng sợ, ngã ngửa ra sau, suýt ngã nhào.
Theo bản năng, ta vươn tay đỡ, thế là cả hai liền ôm chầm vào nhau.
Hắn sững sờ, ta cũng chết lặng.
Ngay khi ấy, ta cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo, mạnh mẽ chiếu tới.
Quay đầu lại, liền đối diện Bùi Linh.
Sắc mặt hắn u ám đến cực điểm, đôi mắt như muốn nuốt chửng người.
Lưu Chiếu Nguyệt nhận ra tình thế chẳng ổn, vội vã bỏ chạy.
Bùi Linh sải bước tới, gắt gao nhìn ta, giọng trầm nặng:
“Trịnh Doanh Doanh, ngươi định bội tình bạc nghĩa sao?”
“Cái gì… à, ý chàng là chuyện ‘chịu trách nhiệm’ kia? Thực ra chẳng cần thiết đâu. Ta cứu chàng, chàng cho ta một nơi an thân là đủ. Còn mấy lời trước đây, đều là ta nói bừa, vốn không thể tính là thật…”
Hắn cắt ngang lời ta:
“Nhưng ta coi là thật.”
Ta sững sờ, đầu óc rối loạn.
Bùi Linh… đây là ý gì?
Hắn không giải thích thêm, chỉ nâng tay, giữ chặt sau gáy ta, rồi cúi đầu, hôn xuống môi ta.
21
Từ khoảnh khắc bị hôn cho đến lúc Bùi Linh vành tai đỏ bừng xoay người bỏ đi, ta vẫn mơ mơ hồ hồ, ngẩn ngơ chẳng hiểu gì.