Tiêu Dật dừng lại trong chốc lát, sau đó đáp lời bằng giọng điềm đạm:
“Không có lý do đặc biệt gì.
Chỉ là gia nhân ở nhà bếp quên dập lửa trong lò, dẫn đến hỏa hoạn.”
Từ Tĩnh khẽ sững người.
Trùng hợp vậy sao?
Hơn nữa, sự ngập ngừng vừa rồi của Tiêu Dật khiến nàng không khỏi để ý.
Là vì mọi chuyện thực sự đơn giản như hắn nói, hay còn có nguyên nhân nào khác khiến lý do không tiện nói cho nàng biết?
Từ Tĩnh không kìm được, cẩn thận quan sát người đàn ông trước mặt.
Nhưng Tiêu Dật đã nhanh chóng bế Tiêu Hoài An lên, mỉm cười nhàn nhạt:
“Vào nhà thôi, đứng mãi ở đây cũng không tiện.”
Nói xong, hắn xoay người đi thẳng vào nhà.
Từ Tĩnh đành tạm gác lại nghi vấn trong lòng, bước theo sau, đồng thời dùng khóe mắt liếc nhìn người đàn ông đi bên cạnh.
Tiêu Dật nhận ra ánh mắt của nàng, nghiêng đầu nhìn lại, nhướng mày hỏi:
“Trường Tiếu lát nữa sẽ đến học lớp của Văn phu tử, khoảng một canh giờ.”
Từ Tĩnh lập tức hiểu ý, quay sang nhìn Tiêu Hoài An trong tay hắn:
“Trường Tiếu, tối nay con muốn ở lại đây với A Cha, hay theo A Nương về nhà?
Nếu muốn về cùng A Nương, A Nương sẽ chờ con học xong rồi cùng về, được không?”
Tiêu Hoài An từ nãy đã cảm thấy A Cha thật đáng thương, lại thêm việc gần đây cậu rất ít khi gặp A Cha, nên không kìm được mà thốt lên:
“Con muốn ở lại đây với A Cha tối nay!”
Cả Từ Tĩnh và Tiêu Dật đều hơi ngạc nhiên.
Từ khi Từ Tĩnh đến Tây Kinh, cậu nhóc luôn kiên quyết chọn ở với nàng, phớt lờ A Cha như thể hắn không hề tồn tại.
Nay lại quả quyết chọn ở lại với Tiêu Dật, đúng là lần đầu tiên.
Tiêu Hoài An như chợt nhớ ra điều gì, liền vùng vẫy nhẹ trong vòng tay của Tiêu Dật:
“A Cha bị thương rồi, không nên bế con.
Con tự đi được.”
Tiêu Dật từ trước đến nay luôn tôn trọng mọi quyết định của cậu nhóc.
Nghe vậy, hắn cúi xuống nhìn con, rồi đặt cậu xuống đất:
“A Cha không sao, nhưng nếu con muốn tự đi, cũng được.”
Vừa chạm chân xuống đất, Tiêu Hoài An lập tức nắm lấy một tay của Từ Tĩnh, tay còn lại vẫn kéo tay Tiêu Dật.
Cậu ngước mắt nhìn Từ Tĩnh, đầy vẻ mong mỏi:
“A Nương, con muốn ở lại đây với A Cha tối nay.
Nhưng A Nương có thể chờ con học xong không?”
Cậu tuy muốn ở bên A Cha, nhưng vẫn không nỡ xa A Nương.
Cậu sợ rằng, khi mình học xong bước ra, A Nương đã rời đi mất rồi.
Từ Tĩnh thoáng sững lại, bất lực mỉm cười:
“Được, A Nương sẽ chờ con học xong rồi mới đi.”
Thực ra, nàng định nếu tiểu tử chọn ở lại, nàng sẽ về ngay sau khi thăm bệnh xong.
Nàng cảm thấy bản thân ở đây lâu cũng không tiện, chưa kể còn có hàng tá công việc cần giải quyết.
Nhưng đối diện với ánh mắt khẩn thiết của tiểu tử, nàng như mọi khi, chẳng thể nói lời từ chối.
Tiêu Hoài An cuối cùng hài lòng, mặt mày hớn hở, tay nắm tay kéo cả Từ Tĩnh lẫn Tiêu Dật, vừa đi vừa nhảy chân sáo.
Khi đến chỗ Nhàn Vân, nơi cậu sẽ học bài, cậu mới lưu luyến buông tay A Nương và A Cha.
Nhàn Vân lén nhìn lại phía sau, trong lòng đầy tính toán.
Tiểu lang quân hiểu gì chứ.
Nếu cậu còn ở lại đây, chẳng phải phá hỏng bầu không khí sao?
Lúc thế này nên để Từ nương tử và Lang quân có thêm thời gian ở riêng với nhau!
Tiêu Dật và Từ Tĩnh nhìn theo bóng dáng của Tiêu Hoài An khuất dần.
Từ Tĩnh đang định bảo Tiêu Dật không cần để ý đến nàng, cứ để nàng ngồi tạm đâu đó, còn hắn lo việc của mình, thì Tiêu Dật đã đi trước dẫn đường:
“Từ nương tử, mời đi bên này.”
Từ Tĩnh hơi ngạc nhiên, rồi bước theo hắn, chỉ thấy Tiêu Dật dẫn nàng đến chiếc đình nơi họ từng dùng bữa với Thánh thượng không lâu trước đây.
Trong đình đã được bày sẵn bộ dụng cụ pha trà.
Thấy vậy, Từ Tĩnh lập tức nhớ đến hộp điểm tâm mình mang theo, vội nói:
“Đúng rồi, ta có mua một ít điểm tâm của Thịnh Mỹ Trai cho ngài.
Nghe nói điểm tâm của Thịnh Mỹ Trai là ngon nhất Tây Kinh.”
Nàng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tiểu tử đã nói Tiêu Dật không thích đồ ngọt.
Dù sao thì, khụ, tấm lòng là chính!
Tiêu Dật ngồi xuống ghế, nghe vậy liền liếc nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Từ nương tử có lòng rồi.”
Hôm nay, hắn mặc một bộ trường bào màu trắng bạc thêu viền chỉ bạc.