Tiêu Dật thấy Từ Tĩnh vẻ mặt trăn trở, khóe miệng khẽ nhếch, nói:
“Nhất thời không nghĩ ra manh mối cũng không cần tự ép mình.
Vụ án này, Đại Lý Tự đã điều tra suốt năm năm vẫn không phá được, chứng tỏ hung thủ không dễ dàng bị tìm ra.
Ta nghe thị vệ bên nàng nói gần đây nàng rất bận, nhưng vẫn tranh thủ thời gian đến đây.
Họ âm thầm lo rằng nàng vất vả quá độ.”
Từ Tĩnh ngẩn người.
Dạo gần đây nàng quả thực rất bận, nhưng không ngờ mấy thị vệ nghiêm cẩn thường ngày lại có lòng quan tâm đến vậy.
Nàng không kìm được khẽ nhếch môi cười nhẹ, nói:
“Không sao, ta cũng thích cảm giác bận rộn này.”
Đông Lê đứng hầu bên cạnh không khỏi lén liếc lang quân nhà mình một cái.
Tuy hắn không giống Nhàn Vân thích xen vào chuyện người khác, say mê làm mai mối, nhưng giờ Đông Lê cũng phần nào thấu hiểu cảm giác “hận sắt không thành thép” của Nhàn Vân.
Rõ ràng người lo lắng là lang quân, vậy mà cứ phải lôi đám thị vệ thô lỗ kia vào làm gì chứ?
Lang quân thật là, chỉ sợ Từ nương tử nhận ra tâm tư của mình mà thôi!
Từ Tĩnh nói xong, nhìn ánh mặt trời ngoài sân, định nói rằng nếu không còn việc gì thì nàng sẽ rời đi trước.
Nhưng đúng lúc ấy, Tiêu Dật bỗng xoay người nhìn về phía nàng.
Từ Tĩnh khẽ nhướng mày, hỏi:
“Tiêu Thị Lang có điều gì muốn nói sao?”
Tiêu Dật nhìn thẳng vào nàng bằng đôi mắt đen thẳm.
Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận được trái tim mình không còn chịu sự khống chế.
Môi mỏng khẽ mở, giọng điềm đạm:
“Còn năm ngày nữa là đến Trung Thu.
Trường Tiếu vài ngày trước nói muốn cùng nàng đón lễ, không biết Từ nương tử thấy thế nào?”
Từ Tĩnh sửng sốt, hoàn toàn không ngờ hắn lại nói đến chuyện này.
Trái tim nàng bỗng dưng lỡ mất một nhịp.
Nàng khẽ hé môi, vô thức muốn tìm cớ từ chối, nhưng Tiêu Dật dường như đoán trước được nàng định nói gì.
Ánh mắt hắn càng thêm sâu lắng, bất chợt hạ giọng:
“Ta cũng vậy.”
Từ Tĩnh thoáng sững sờ, cả người như bị đóng băng.
Sau khi hoàn hồn, nàng bối rối nhìn hắn.
Người đàn ông trước mặt không chớp mắt nhìn nàng, vẻ mặt không còn dáng vẻ ung dung thường ngày, mà mang theo một sự nghiêm túc nàng không hiểu nổi.
Đôi mắt đen thẳm ấy tựa như có ma lực, khiến nàng trong khoảnh khắc không biết nên đáp lại thế nào.
Một lúc lâu sau, nàng mới nghe chính mình lên tiếng:
“Để xem đã, ta cũng không biết hôm đó liệu có bận việc gì hay không…”
Tiêu Dật khẽ nhướng mày, rõ ràng chỉ là một câu trả lời mơ hồ, nhưng đôi mắt đen của hắn lại ánh lên ý cười, giọng điềm nhiên:
“Được, ta chờ nàng.”
Đông Lê đứng bên cạnh: “…”
Lang quân sao đột nhiên khai sáng vậy?
Không phải chứ, không khí khiến người ta bồn chồn này là sao đây?
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là “ngược cẩu” trong truyền thuyết sao?!
Cuối cùng, Từ Tĩnh cũng không biết làm sao mà rời khỏi căn phòng ấy.
Tiêu Dật vốn định tiễn nàng, nhưng đúng lúc đó lại có thị vệ đến báo người của Hình Bộ tới.
Từ Tĩnh nhân cơ hội cáo từ, tự mình rời đi.
Lời Tiêu Dật nói khi nãy, hẳn chỉ đơn thuần biểu đạt rằng hắn không phản đối việc cùng nàng đón Trung Thu mà thôi.
Dù sao thì người đề nghị là Trường Tiếu.
Đừng thấy Tiêu Dật ngày thường tỏ ra lãnh đạm với Trường Tiếu, thực ra hắn cưng chiều đứa bé này chẳng kém gì nàng.
Nếu là yêu cầu của tiểu tử kia, Tiêu Dật nói thêm một câu để thuyết phục nàng cũng là dễ hiểu.
Từ Tĩnh càng nghĩ càng thấy hợp lý.
Cảm giác kỳ lạ vừa dâng lên trong lòng cũng nhanh chóng tan biến.
Khi nàng bước ra cửa sau, từ đằng xa một người đàn ông mặc áo bào nhạn thanh, cổ tròn tay áo hẹp vội vàng đi tới.
Vừa thấy nàng, hắn thoáng khựng lại, dừng bước hỏi:
“Sao Từ nương tử lại ở đây?”
Người đó là Triệu Cảnh Minh.
Lần trước, cao dược từ thảo tử do Từ Tĩnh chế tác được Sầm phu nhân vô cùng hài lòng.
Chỉ vài ngày sau, bà lại mời nàng vào phủ, hết lời khen ngợi, còn đặt thêm năm mươi hộp thuốc.
Nhân tiện, bà giới thiệu cho nàng một số phu nhân và tiểu thư gặp vấn đề sức khỏe.
Vì vậy, gần đây Từ Tĩnh thường xuyên qua lại nhà họ Triệu, mối quan hệ với Triệu Cảnh Minh cũng ngày càng thân thiết.
Từ Tĩnh dừng bước, đáp:
“Ta đến để bàn bạc với Tiêu Thị Lang về vụ án kẻ sát nhân mỉm cười.”
Triệu Cảnh Minh thầm nghĩ, hai người này thật kỳ lạ, cứ gặp nhau là nói chuyện giết người, phóng hỏa.
Đừng nói là đôi trai gái, ngay cả người bình thường cũng không như vậy.
Từ Tĩnh chợt nhớ ra điều gì, do dự một lát rồi hỏi:
“Đúng rồi, Triệu Lục Lang, ta có việc muốn hỏi ngài.