Từ Tĩnh thoáng dừng bước, đáp:
“Chắc là không rảnh.
Có chuyện gì vậy?”
Hôm nay nàng đã phát hiện nhiều manh mối quan trọng, dự đoán ngày mai sẽ có thêm tin tức mới liên quan đến vụ án.
Từ Tĩnh nghĩ tốt nhất là không nên đi đâu xa.
Chu Vãn lập tức xụ mặt:
“Vậy à, hôm nay muội vừa nghe nói ngoài ngoại ô Tây Kinh có một cái hồ rất đẹp, nghe bảo ở đó có thể thấy thiên nga.
Thời tiết mấy ngày nay vừa hay rất dễ chịu, không lạnh không nóng.
Muội còn định rủ tỉ đi chơi một chuyến.”
Từ Tĩnh khẽ mỉm cười:
“Cảm ơn Vãn Vãn đã mời.
Để lần sau ta rảnh rồi tính nhé.
Mai muội định đi một mình sao?”
Chu Vãn lắc đầu, cười tươi chỉ về phía Chu Hiển đứng chếch sau mình:
“Có Ngũ ca đi cùng muội!”
Chu Hiển vẫn giữ vẻ mặt ngạo nghễ, hoàn toàn không liếc nhìn Từ Tĩnh lấy một cái.
Từ Tĩnh hơi nhướng mày:
“Có người đi cùng là tốt rồi.
Nhớ chú ý an toàn nhé.”
Nói xong, nàng vội vàng quay người đi về phòng.
Thấy Từ Tĩnh đi xa, Chu Vãn quay lại, tức giận vỗ mạnh vào vai Chu Hiển, càu nhàu:
“Đồ Ngũ ca ngốc nghếch, một nam nhân mà lòng dạ nhỏ mọn như vậy!
Tĩnh tỷ tỷ chẳng qua chỉ nói huynh vài câu, hơn nữa câu nào cũng đúng, cớ sao huynh cứ giận dỗi mà tỏ thái độ như thế!”
Chuyện Từ Tĩnh mắng Chu Hiển không bằng đứa trẻ bốn tuổi trước đây đã bị quản sự báo về Chu gia ở huyện An Bình, không thiếu một chữ.
Chu Hiển tự thấy mình là ca ca của Chu Vãn, nay bị muội muội trách móc như thế thực sự mất mặt, liền nhảy dựng lên:
“Ai giận dỗi với nữ nhân kia chứ!
Rõ ràng là nàng ta không có chút nữ tính nào, vừa không dịu dàng vừa không biết quan tâm người khác!
Nam nhân nào thèm qua lại với loại người như vậy!”
Chu Vãn chống nạnh, cãi lại ngay:
“Tĩnh tỷ tỷ không dịu dàng, không quan tâm người khác thì liên quan gì đến huynh?
Dù gì huynh cũng đâu có lấy Tĩnh tỷ tỷ, mà đúng hơn là phải nói huynh có muốn cưới cũng không được, nếu lấy, cũng chỉ có thể làm phò mã nhập tịch thôi!”
Chu Hiển: “!!!”
A huynh chết tiệt kia, sao lại đem chuyện “nhập tịch” kể cho con nhóc này biết!
Hắn không cần thể diện nữa sao!
Chu Vãn tiếp tục:
“Hơn nữa, trong mắt muội, Tĩnh tỷ tỷ còn hơn nhiều nữ nhân khác.
Tỷ ấy giỏi giang như vậy, ngoài A nương ra, muội chưa từng gặp người thứ hai.
Ngũ ca, rõ ràng huynh cũng rất nể phục tỷ ấy, đừng tưởng muội không biết.
Huynh lúc nào cũng tỏ vẻ khó chịu với Tĩnh tỷ tỷ, nhưng lại hay lén quan sát tỷ ấy.
Gần đây còn lén xem sách y học, thậm chí có mấy lần muội thấy huynh đứng trốn ở góc tường, nhìn Tĩnh tỷ tỷ hướng dẫn các đại phu mà không chớp mắt.
Ngay cả quản sự Viên cũng vui mừng đến rơi nước mắt mấy lần rồi!”
Chu Hiển: “!!!”
“Này!
Con nhóc kia, sao muội biết nhiều chuyện như thế hả!”
Chu Vãn bĩu môi, đáp:
“Huynh là Ngũ ca của muội, chúng ta chênh nhau chưa đầy một tuổi, lại chơi với nhau từ bé đến lớn.
Huynh nghĩ muội không hiểu huynh sao?
Huynh rõ ràng thừa nhận những lời Tĩnh tỷ tỷ mắng huynh hôm đó là đúng, vậy sao không thành thật thừa nhận, rồi nhờ tỷ ấy dạy bảo?”
Mặt Chu Hiển lập tức đỏ bừng, hắn quay phắt đi, lẩm bẩm:
“Như vậy chẳng phải quá mất mặt sao?
Ta đâu kém, chỉ cần ta cố gắng, ai nói ta thua kém nữ nhân kia?
Sẽ có ngày ta chứng minh cho Đại ca thấy, ta giỏi hơn nàng ta!”
Chu Vãn: “…”
Thật sự không muốn thừa nhận người này là ca ca của mình.
Quá ư là trẻ con!
Thấy ánh mắt khinh bỉ của muội muội, Chu Hiển không chịu nổi, vội vàng đổi chủ đề:
“Người mà muội gặp hôm nay đáng tin chứ?
Hắn vô duyên vô cớ nhắc đến Hồ Phi Nguyệt, lại bảo ở đó có thiên nga.
Rõ ràng là muốn dụ dỗ những tiểu cô nương ngây thơ như muội.”
“Ai da, Ngũ ca cứ yên tâm.
Nếu không nhờ vị lang quân đó nhắc nhở, túi tiền của muội đã bị trộm mất rồi.
Hơn nữa, vị lang quân đó nho nhã lễ độ, cách ăn mặc và lời nói đều không giống người bình thường.