Sầm phu nhân sững người, khi nhìn thấy Tiêu Dật và Tiêu Hòa bước nhanh vào, bà chỉ cảm thấy mọi việc hôm nay đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết của mình.
Tiêu Dật nhanh chóng tiến đến đứng bên cạnh Từ Tĩnh, chắn giữa nàng và Ôn thị.
Người tinh ý đều có thể nhận ra rõ ràng đây là dáng vẻ của một người bảo vệ.
Sầm phu nhân không thể tin được, bà nhìn Tiêu Dật với vẻ mặt đầy thắc mắc, cố gắng tìm lời giải thích:
“Nghiễn Từ, ta biết ngươi luôn có trách nhiệm, nhưng giờ đây Tứ nương nhà họ Từ đã không còn là thê tử của ngươi, ngươi không cần phải làm vậy…”
“Phu nhân,”
Tiêu Hòa mỉm cười nhẹ nhàng, cắt ngang lời bà, bước tới cúi chào thật lễ phép.
“Nói thế này, Nghiễn Từ sẽ không vui đâu.
Có một chuyện mà Nghiễn Từ và tiểu điệt vẫn chưa kịp thưa với phu nhân: Nghiễn Từ sắp tái hôn với Từ nương tử.
Hắn đã phải rất vất vả mới thuyết phục được nàng đồng ý.
Mấy ngày trước, hắn còn vào cung xin thánh chỉ tái hôn, giờ trong lòng chắc đang vui mừng đến phát điên.”
Lời của Tiêu Hòa chẳng khác nào một quả bom nổ giữa đại sảnh, khiến tất cả mọi người đều sững sờ, không dám tin vào tai mình.
Triệu Cảnh Minh lập tức quay phắt sang Tiêu Hòa.
Hắn vừa nghe gì?
Tái hôn?!
Nếu đây không phải là cái cớ họ bịa ra để giúp Từ nương tử thoát thân, thì hắn thật sự muốn đánh người rồi!
Từ Tĩnh cũng không khỏi kinh ngạc, liếc nhìn người đàn ông bên cạnh mình.
Từ lúc đồng ý tái hôn đến giờ còn chưa đầy nửa tháng, vậy mà người này hành động thật nhanh gọn.
Sầm phu nhân mất một lúc lâu mới có thể lấy lại tinh thần, giọng bà run rẩy:
“Nghiễn Từ, lời của Tiêu Nhị lang là đùa đúng không?
Ngươi… ngươi cũng bị Tứ nương nhà họ Từ lừa rồi sao…”
Ánh mắt Tiêu Dật thoáng lóe lên sự sắc lạnh, hắn cúi chào bà, giọng nói trầm ổn mà nghiêm nghị:
“Phu nhân, Từ nương tử chưa từng lừa gạt ai.
Năm đó, là do ta không làm tròn bổn phận của một phu quân, chưa từng thực sự hiểu nàng là người như thế nào.
Mãi đến khi ta đến huyện An Bình công tác, tình cờ gặp lại nàng, ta mới nhận ra mình đã ngu ngốc và nông cạn ra sao. Ở huyện An Bình, Từ nương tử đã không để bụng hiềm khích cũ, giúp đỡ ta rất nhiều.
Ta tận mắt chứng kiến sự kiên cường của nàng khi sống một mình và sự tận tụy khi hành y cứu người.
Ta hoàn toàn bị nàng thuyết phục.
Nếu phu nhân không tin, có thể sai người đến huyện An Bình hỏi thử xem đại phu Từ ở Hạnh Lâm Đường là người như thế nào.
Phu nhân đã từng tiếp xúc với nàng trong một khoảng thời gian dài, với con mắt tinh tường của phu nhân, hẳn ngài hiểu nàng là người ra sao.”
Những lời cuối của Tiêu Dật như một nhát dao vô hình, khiến Sầm phu nhân nghẹn lời.
Lời hắn nói như ngầm ám chỉ rằng, nếu bà vẫn khăng khăng cho rằng Từ Tĩnh có ý đồ xấu, thì chẳng khác nào bà không biết nhìn người.
Nhưng không phải sao?
Việc Từ Tĩnh giấu giếm thân phận là sự thật không thể chối cãi.
Trong lúc bầu không khí trong sảnh đang căng thẳng, đột nhiên từ bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.
Một người hầu hớt hải chạy vào, mặt đầy hoảng loạn:
“Phu… phu nhân!
Không hay rồi!
Quốc công gia đột nhiên ngã quỵ, bất tỉnh nhân sự!”
Sầm phu nhân giật mình, lập tức đứng bật dậy, hỏi lớn:
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Nô tài cũng không biết!
Nhưng Nhị lang quân đã sai người đi tìm đại phu.
Hiện giờ chuyện quan trọng thế này, thỉnh phu nhân mau tới chủ trì đại cục!”
Sầm phu nhân không còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện của Từ Tĩnh nữa.
Bà tái mặt, nhanh chóng dẫn Triệu Cảnh Minh rời đi.
Chuyện của Lương Quốc công hiển nhiên quan trọng hơn hẳn.
Nhiều người trong sảnh cũng vội vã theo chân Sầm phu nhân ra ngoài.
Ôn thị cuối cùng cũng bừng tỉnh sau cơn bàng hoàng.
Sự xuất hiện của Tiêu Hòa và Tiêu Dật lúc trước khiến bà gần như không tin nổi những gì đang diễn ra.
Nhưng biến cố đột ngột này lại giúp bà nhận ra rằng tất cả đều là sự thật!
Bà mở to mắt, ngơ ngác nhìn Tiêu Dật cúi xuống, ánh mắt dịu dàng không thể nhầm lẫn, khẽ hỏi người phụ nữ bên cạnh:
“Vừa rồi nàng có bị dọa sợ không?”
Từ Tĩnh liếc nhìn về phía góc phòng, nơi Từ Nhã và Từ Khiết đang ngồi với vẻ mặt như gặp quỷ.
Nàng khẽ nhếch môi, rồi bất ngờ nắm lấy tay phải của Tiêu Dật, mỉm cười:
“Yên tâm, chút chuyện nhỏ này không dọa được ta.”
Nàng biết thân phận mình sớm muộn cũng sẽ bị lộ, giờ nhờ Từ Nhã mà nàng không cần phải nghĩ cách nào để công khai nữa.
Còn việc bị Từ Nhã âm thầm quấy rối mãi cũng thật phiền.