Từ Tĩnh chăm chú nhìn vào mắt Hứa Hoài An, khóe môi mím lại, nhất thời không biết nên đáp lời hắn ra sao.
Cây trâm ngọc thạch bướm mẫu đơn mà hắn nhắc tới, sớm đã bị nguyên chủ bán đi sau khi lầm tưởng gia đình họ Hứa phản bội nàng.
Đó là một trong những vật đầu tiên nàng bán, bởi lẽ tình cảm của nguyên chủ dành cho Hứa Hoài An vô cùng phức tạp, nên mối hận dành cho hắn cũng sâu sắc nhất.
Chỉ là, nhiều lần sau đó, nàng như bị ma xui quỷ khiến, muốn chuộc lại cây trâm từ tiệm cầm đồ, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Nàng bối rối trong lòng, định nói điều gì, thì phía sau chợt vang lên giọng nói mang vài phần dè dặt của Xuân Dương:
“Nương tử…
Tiêu Thị Lang đến.”
Từ Tĩnh hơi ngẩn ra, theo bản năng quay đầu lại, liền trông thấy cách đó không xa, một nam nhân mặc quan phục tím đứng ngay ngắn bên cạnh Xuân Dương.
Khuôn mặt hắn tuấn tú, đôi mắt đen sâu như giếng cổ, khiến người ta không thể nhìn rõ trong đáy mắt đó có nổi lên gợn sóng nào hay không.
Từ Tĩnh bỗng nhiên cảm thấy hơi bối rối, bước nhanh tới, lên tiếng hỏi:
“Tiêu Thị Lang sao lại đến đây sớm thế?”
Nhìn vẻ mặt cùng giọng điệu của Xuân Dương, hẳn là những lời Hứa Hoài An vừa nói, Tiêu Dật đều đã nghe thấy!
Hắn đến cũng thật không đúng lúc!
Hơn nữa, chuyện giữa nàng và Hứa Hoài An, nàng căn bản không biết phải giải thích thế nào với Tiêu Dật.
Tiêu Dật cúi mắt nhìn nữ tử trước mặt, chú ý đến nét bối rối hiếm hoi thoáng hiện trong ánh mắt nàng.
Dù trong lòng có bao nhiêu cảm xúc bị đè nén, hắn vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên mặt, ôn hòa nói:
“Hôm qua nàng phá được vụ án ở Quốc Tử Giám, Hoàng thượng rất vui, nói lần này nhất định phải ban thưởng lớn cho nàng.
Khi ta yết kiến Hoàng thượng, ngài có hỏi nàng muốn gì.
Vì ta không rõ ý nàng, nên đặc biệt đến đây để hỏi.”
“À, ra là vậy…”
Được ban thưởng tất nhiên là chuyện đáng mừng, nhưng ở trong tình cảnh này, nàng chẳng mừng nổi.
Nàng cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng bỏng của Hứa Hoài An vẫn đang dán chặt vào lưng mình, tựa như muốn xuyên qua nàng mà nhìn thấu mọi thứ.
Lần đầu tiên gặp tình huống thế này, nàng hoàn toàn không biết phải làm sao, trong lúc rối trí liền bất ngờ nắm lấy tay Tiêu Dật, nói:
“Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện.”
Nói xong, nàng quay đầu nhìn Hứa Hoài An, gượng gạo cười:
“Biểu ca vào trước đi, ta sẽ qua ngay.”
Vừa dứt lời, nàng đã kéo tay Tiêu Dật rời đi, tránh khỏi “tu la trường” vừa rồi.
Tiêu Dật thoáng sững sờ nhìn bàn tay mình bị nàng nắm, lúc đi ngang qua Hứa Hoài An, ánh mắt hắn khẽ nhướng lên.
Hắn thấy sắc mặt Hứa Hoài An trắng bệch, ánh mắt tuyệt vọng như muốn đuổi theo bóng lưng nữ tử kia, nét bi thương và mơ hồ gần như tràn ra khỏi đáy mắt.
Tiêu Dật vô thức siết chặt bàn tay bị nàng nắm, khẽ cầm lấy bàn tay mềm mại, hơi lạnh của nàng mà nắm giữ chặt hơn.
Từ Tĩnh mải lo suy nghĩ, hoàn toàn không nhận ra động tác nhỏ của Tiêu Dật.
Đến khi đã cách xa hẳn cảnh vừa rồi, nàng mới âm thầm thở phào, buông tay hắn ra rồi quay lại, định nói gì đó thì Tiêu Dật đã thấp giọng lên tiếng trước:
“Ta đến không đúng lúc sao?”
Từ Tĩnh thoáng ngạc nhiên, vội đáp:
“Tất nhiên là không.
Người vừa rồi là biểu ca của ta.
Hôm qua đại cữu dẫn cả gia đình tới đây.
Họ đã rất chăm sóc ta từ nhỏ, chỉ là vài năm trước có chút hiểu lầm, hôm qua mới giải thích rõ ràng.”
Nàng ngừng lại, rồi tiếp lời:
“Hoàng thượng đã hạ chỉ cho chúng ta tái hôn.
Yên tâm, ta sẽ không làm gì khiến chàng khó xử.”
Nếu chỉ là bạn bè bình thường, nàng tự nhiên không cần giải thích nhiều như vậy.
Nhưng vì hai người sắp tái giá, những điều cần nói rõ, nàng vẫn nên nói rõ ràng.
Nếu Xuân Dương có mặt, chắc chắn sẽ lại thở dài ôm đầu.
Cái gọi là càng giải thích càng rối, chính là tình huống này!
Từ Tĩnh vừa dứt lời, người đàn ông trước mặt im lặng rất lâu, khiến nàng không khỏi nghi hoặc nhìn hắn.
Lúc này, hắn khẽ nhếch môi, bình tĩnh nói:
“Ta tin nàng.
Đây là lần đầu nàng phá án công khai, đã đạt được kết quả tốt như vậy.
Hoàng thượng cũng muốn nâng đỡ nàng, để nàng có cơ hội tham gia nhiều hơn vào các vụ án của quan phủ.
Nàng có thể cân nhắc xem muốn xin ban thưởng gì.”
Từ Tĩnh bất giác nhìn Tiêu Dật thật kỹ, thấy hắn không có vẻ gì khác lạ, mới chậm rãi đáp: