Vệ Mộ Thanh, mặc dù vẫn còn cảm giác mất mát, cố gắng giữ bình tĩnh trả lời Từ Tĩnh:
“Đúng, ta cảm thấy nàng ta không tệ.
Ít nhất, nàng ta không như những mẹ kế khác thường hà khắc với con riêng của chồng.
Ta chưa từng nghe nói nàng ta đánh mắng Tiểu Đông Tử.
Dù nàng ta không quan tâm tới Tiểu Đông Tử lắm, nhưng đó cũng là lẽ thường tình.
Dân làng vẫn nói Nghiêm Tứ có phúc, dù vợ trước… bỏ trốn theo người khác, nhưng Vương thẩm là người hiền lành, thiện lương, chẳng hề ghét bỏ việc hắn ta mang theo một đứa trẻ.”
Từ Tĩnh lại hỏi:
“Vậy còn Nghiêm Tứ?
Hắn ta đối xử với Tiểu Đông Tử ra sao?”
Vệ Mộ Thanh khẽ thở dài:
“Thái độ của hắn với Tiểu Đông Tử… khá phức tạp.
Vì chuyện vợ trước bỏ trốn là điều không mấy tốt đẹp, lại khiếnhắn ta tổn thương, nên hắn dường như trút giận lên Tiểu Đông Tử, lúc nào cũng hờ hững.
Từ khi Vương thẩm sinh con, hắn ta càng lạnh nhạt hơn.
Năm ngoái, khi Tiểu Đông Tử bị phong hàn đến chữa ở đây, hắn ta chưa một lần tới thăm.
Cuối cùng, vẫn là Vương thẩm tới đón đứa trẻ về.
Nhưng dù sao Tiểu Đông Tử cũng là con trai hắn.
Ta nghĩ hắn ta vẫn quan tâm.
Lúc nãy, khi Tiểu Đông Tử… mất, ta thấy Nghiêm Tứ khá suy sụp.”
Từ Tĩnh nhíu mày:
“Vậy còn tình cảm giữa hắn ta và vợ trước thì sao?”
“Nghe nói rất tốt.
Hai người họ đều là người trong thôn, lớn lên bên nhau, là thanh mai trúc mã.
Không ai ngờ vợ hắn ta lại lén qua lại với một lang quân ở thôn bên.
Sau khi chuyện bại lộ, họ cùng nhau bỏ trốn, đến giờ vẫn chưa quay về…”
Từ Tĩnh cứ hỏi mãi về Nghiêm Tứ và Vương thẩm, khiến Vệ Mộ Thanh không khỏi nghi ngờ, bèn lên tiếng:
“Ngươi nghĩ cái chết của Tiểu Đông Tử liên quan tới Nghiêm Tứ và Vương thẩm sao?
Nhưng… nhưng ngươi cũng thấy đấy, lúc đó ngoài chúng ta, chỉ có Giang Đại ở bờ sông.
Nghiêm Tứ vẫn luôn ở cùng chúng ta, còn Vương thẩm thì ở trong thôn, không thể nào có cơ hội ném Tiểu Đông Tử xuống sông.”
Thực lòng mà nói, trong lòng Vệ Mộ Thanh cũng nghĩ rằng chính Giang Đại đã làm việc này.
Dù không rõ lý do, nhưng với tình hình lúc đó, ngoài hắn ra, chẳng ai có thể làm được.
Từ Tĩnh chỉ nhàn nhạt đáp:
“Chuyện này không hẳn như vậy.”
Vệ Mộ Thanh ngẩn người.
Nhưng Từ Tĩnh không nói thêm gì, chỉ quay người bước về phía thôn.
Vệ Mộ Thanh vội vàng đuổi theo, không ngừng gặng hỏi ý nghĩa câu nói kia, nhưng đều bị Từ Tĩnh khéo léo né tránh.
Khi về tới thôn, Từ Tĩnh thấy vẻ mặt rối rắm của Vệ Mộ Thanh, liền bật cười:
“Có vài chuyện hiện giờ ta chỉ mới suy đoán, chưa tiện nói với ngươi.
Giờ ta cần khám nghiệm Tiểu Đông Tử, ngươi có muốn đi cùng không?”
Vệ Mộ Thanh lập tức đáp:
“Tất nhiên muốn!”
Lúc này, Nghiêm Từ, người vẫn lặng lẽ đi theo hai người, khẽ gọi:
“Từ nương tử.”
Từ Tĩnh quay lại nhìn, thấy Nghiêm Từ trầm mặc một lúc, dường như thở dài rồi nói:
“Làm phiền nương tử.”
Nói xong, nàng gật nhẹ đầu với Từ Tĩnh, rồi quay sang nhìn Vệ Mộ Thanh:
“Mộ Thanh, đừng làm phiền Từ nương tử quá.
Xong việc thì về nghỉ ngơi sớm.”
Dứt lời, Nghiêm Từ xoay người rời đi.
Đợi bóng dáng Nghiêm Từ khuất hẳn, Từ Tĩnh mới hỏi:
“Mộ Thanh, ngươi biết sư phụ ngươi và Giang Đại có quan hệ gì không?”
Vệ Mộ Thanh ngây ra, mắt tròn xoe nhìn Từ Tĩnh: