Đám dân làng đều ngẩn ra, không khỏi lộ vẻ bất mãn nhìn về phía người vừa la hét:
“Sau chuyện tối qua, trong làng còn thiếu người chết sao?
Cả nhà không còn ai sống sót cũng chẳng phải ít…”
Khi bi kịch xảy ra với tất cả mọi người, nó không còn là bi kịch, mà trở thành một sự thật tàn nhẫn không thể chạm tới lòng người.
“Không… không phải!”
Người dân nọ mặt tái nhợt, giọng run rẩy:
“Nhà họ Vương Mãn không giống với những nhà khác!
Bọn họ… bọn họ không chỉ đều bị gi.ết ch.ết, mà thi thể còn… không một cái nào nguyên vẹn!
Đầu của con trai Vương Mãn bị chặt đứt!
Cả căn nhà đầy máu, chẳng khác nào địa ngục nhân gian!”
Thi thể không một cái nào nguyên vẹn?
Từ Tĩnh hơi nhíu mày, tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, bước lên nói:
“Dẫn ta đi xem.”
Từ khi Từ Tĩnh cứu sống vợ của Trương Tứ, nàng đã trở thành thần nữ trong lòng dân làng.
Với yêu cầu của nàng, người dân kia nào dám từ chối, vội vàng dẫn đường, vừa đi vừa nói:
“Nhà họ Vương Mãn ở cuối làng.
Ban đầu mọi người ai cũng bận rộn lo cho gia đình mình, chẳng còn sức đâu mà để ý nhà khác.
May nhờ thần nữ đến đây, làng mới dần khôi phục trật tự.
Những nhà bị hại ít nghiêm trọng hơn đã tự giác tổ chức cứu trợ người khác, ta cũng là một trong số đó.
Vì nhà ta ở gần cuối làng, nên ta chịu trách nhiệm xem nhà nào ở khu đó cần giúp đỡ.
Ai ngờ… ai ngờ vừa bước vào nhà họ Vương, ta đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, nhìn kỹ thì thấy cả căn nhà đỏ rực máu.
Vương Mãn, vợ ông ấy, con trai, con dâu, và đứa cháu trai chưa đầy sáu tuổi đều… đều nằm trong vũng máu, tất cả đều chết hết!
Thi thể thì… thi thể thật không nỡ nhìn.
Ta sống ba mươi năm nay, chưa bao giờ gặp cảnh tượng đáng sợ như vậy…”
Hắn vừa nói vừa run rẩy, rõ ràng đã bị dọa cho hồn xiêu phách tán.
Trong lúc kể chuyện, họ đã tới nhà họ Vương.
Đó là một căn nhà nông thôn nhỏ nhắn bình thường.
Sân nhà bị lục tung, đồ đạc bừa bộn, nhưng so với những nhà bị đốt phá trong làng, nó vẫn còn khá nguyên vẹn.
Không cần bước vào, từ ngoài cửa, Từ Tĩnh đã nhìn thấy thềm cửa đỏ rực máu.
Một người đàn ông thấp lùn, mập mạp nằm sấp bên cạnh, tay phải vươn ra phía trước như đang cầu cứu.
Nhưng cảnh tượng kinh hoàng nhất là phần eo của ông ta bị chặt đứt thô bạo, nội tạng lòi ra thành một đống hỗn độn dính máu, chỉ còn vài mảnh da thịt và xương gắn với nhau.
Dân làng đi theo xem tình hình lập tức trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ như bị đóng đinh, không bước thêm được một bước.
Đây không chỉ là địa ngục, mà là luyện ngục nhân gian!
Từ Tĩnh chỉ dừng lại một chút rồi bước tiếp.
Bên trong nhà, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, không tìm được chỗ nào sạch sẽ để đặt chân.
Mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trong không khí, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một lò mổ.
Đồ đạc trong nhà bị vứt ngổn ngang.
Vừa bước qua cửa, nàng đã thấy một người đàn ông trẻ dáng người cao gầy nằm ngửa bên cạnh một chiếc bàn bị lật đổ.
Cơ thể hắn đầy vết thương sâu đến mức lộ cả xương, đầu bị chặt lìa, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ kinh hoàng trước khi chết, như muốn nói lên nỗi đau khủng khiếp của hắn.
Ở góc tường bên trái, là một phụ nữ trẻ thân hình hơi mập.
Thi thể nàng càng thảm khốc hơn: từ đầu xuống, cơ thể bị chém làm đôi.
Không xa đó, một bé trai nằm úp sấp trên nền nhà, trông như đang cố bò về phía người mẹ.
Cơ thể nhỏ bé cũng đầy những vết thương sâu hoắm, hai chân từ đầu gối trở xuống đều bị chặt đứt.
Từ Tĩnh bất giác nín thở.
Dù đã chứng kiến nhiều hiện trường tàn khốc, nhưng sự tàn bạo như thế này vẫn khiến nàng cảm thấy kinh ngạc.
Cạnh người phụ nữ trẻ là một chiếc thần vị bị lật úp, đồ đạc trên đó, từ lư hương đến bài vị, đều vương vãi khắp nơi.