Vừa rời khỏi cổng thành Lăng Châu, đoàn người không khỏi sững lại.
Bên ngoài thành, không biết từ bao giờ đã tụ tập một đám đông người dân.
Họ xếp thành hàng ngay ngắn hai bên đường, vừa nhìn thấy xe ngựa của Từ Tĩnh, lập tức đồng thanh hô vang:
“Thần nữ!”
“Thần nữ!
Một đường bình an!”
“Nhất định phải quay lại Lăng Châu thăm chúng ta nhé!”
“Đa tạ thần nữ trong thời gian qua đã chiếu cố chúng tôi!”
Từ Tĩnh hơi nhướng mày, đưa mắt nhìn kỹ.
Bên vệ đường, Hoàng Kim Nguyên và Vệ Mộ Thanh đang dẫn một nhóm người duy trì trật tự.
Thấy nàng thò đầu ra khỏi cửa sổ, cả hai lập tức phấn khích vẫy tay rối rít:
“A Tĩnh!
Ta sẽ sớm theo sư phụ đến Tây Kinh, chúng ta gặp lại sau nhé!”
“Thần nữ!
Công trạng của ngài ta nhất định sẽ lưu truyền muôn đời!
Không để dân làng quên ngài đâu!”
Từ Tĩnh không nhịn được bật cười.
Từ khi Hoàng Kim Nguyên tận mắt chứng kiến nàng bắt giữ Vương Đại Chí, hắn liền biến thành fan cuồng.
Về đến làng, hắn ra sức thêu dệt đủ câu chuyện về thần thông của nàng, nào là chỉ cần liếc mắt đã tìm ra hung thủ giết hại cả nhà Vương Mãn.
Đúng lúc đó, Từ Tĩnh và Nghiêm Từ rất tích cực hoạt động tại Lăng Châu, nên những câu chuyện về nàng chẳng khác nào gió bấc quét qua, lan truyền khắp Lăng Châu chỉ trong vài ngày.
Thậm chí, càng truyền lại càng phóng đại.
Nếu là trước đây, Từ Tĩnh sẽ chỉ xem mấy tin đồn này như trò cười.
Nhưng từ khi quyết định cạnh tranh với Quảng Minh Đường, nàng hiểu rõ tầm quan trọng của danh tiếng.
Mấy ngày qua, nàng thậm chí còn âm thầm sai người “thêm dầu vào lửa”, khiến các câu chuyện về mình lan xa hơn nữa.
Giờ đây, danh tiếng của nàng càng lớn, lợi thế trong cuộc cạnh tranh với Quảng Minh Đường sau này cũng càng lớn.
Thế nên, đối diện với lòng biết ơn và sự lưu luyến của dân chúng lúc này, nàng hoàn toàn tự nhiên.
Nàng vén màn che cả hai bên xe, vừa rời đi vừa cười vẫy tay chào mọi người.
Tiêu Dật cưỡi ngựa đi bên cạnh, nhìn dáng vẻ nàng như vậy, ánh mắt không khỏi ánh lên nét cười, trong lòng cảm thấy vui vẻ lạ thường.
Phu nhân nhà hắn, đúng là rực rỡ như ánh mặt trời.
Từ khi nàng giải quyết vụ án đầu tiên tại huyện An Bình, hắn đã thầm tiếc nuối rằng tài năng và ánh hào quang của nàng không thể được nhiều người biết đến.
Hiện giờ, nàng đã có thể quang minh chính đại nhận được sự tán dương của thế nhân.
Cảm giác này còn khiến hắn vui hơn cả khi bản thân được công nhận.
—
Đi phía sau, Hướng Hữu lặng lẽ quan sát, trong lòng không khỏi trầm mặc.
Lần này, danh tiếng của phu nhân đã hoàn toàn vượt qua lang quân rồi.
Nhưng lang quân không những không để ý, còn tỏ ra hài lòng và mãn nguyện.
Hắn bỗng nhớ lại, trước đây vẫn luôn thắc mắc tại sao một người như lang quân, vốn ít quan tâm chuyện tình cảm, lại có thể giành được trái tim của phu nhân.
Giờ thì hắn đã hiểu.
Lang quân xứng đáng có phu nhân!
—
Trong tiếng hò reo lưu luyến của dân chúng, đoàn người cuối cùng rời khỏi Lăng Châu.
Vì gấp rút hành trình, họ đi nhanh hơn xe ngựa thông thường, buổi tối rất ít dừng nghỉ.
Cuối cùng, đến chiều ngày 27 tháng Chạp, đoàn người đã nhìn thấy bóng dáng cửa thành Tây Kinh ở đằng xa.
Từ Tĩnh khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường, họ gặp phải hai trận đại tuyết, khiến hành trình bị trì hoãn.
Nàng từng lo lắng không thể về kịp trước ngày 28.
May mắn thay, nhờ có các binh sĩ hộ tống, những người này vừa bảo vệ vừa tích cực mở đường, cuối cùng họ cũng kịp về đến nơi.
Vì đường đi vội vã, hai ngày hai đêm qua cả đoàn không được nghỉ ngơi tử tế.
Giờ đây nhìn thấy cổng thành, mọi người đều đồng loạt thả lỏng.
Đúng lúc này, họ thấy bên đường có một khách đ**m.
Tiêu Dật liền quyết định dừng lại, cho mọi người nghỉ ngơi, uống trà nóng và ăn một bữa thật ngon.
Từ Tĩnh bước ra khỏi xe ngựa, khẽ vươn vai thư giãn.
Trình Hiểu đi tới, nói: