Vương Thất Lang giận đến không chịu nổi, quay phắt lại, chỉ tay về phía Từ Tĩnh định buông lời mắng chửi.
Nhưng, lời mắng còn chưa kịp thốt ra, ngón tay chìa ra đã bị ai đó nhẹ nhàng gạt sang một bên.
Gã ngẩn người nhìn kỹ, kẻ vừa gạt tay gã lại chính là Giang Dư, kẻ đang nhìn gã với vẻ như cười như không.
Một lúc sau, giọng nói trầm lạnh của nam tử trước mặt vang lên:
“Từ nương tử hiện nay là ân nhân của nhà họ Giang chúng ta.
Mong Vương Thất Lang tôn trọng một chút, bằng không, đừng nói đến ta, chỉ sợ cả nhà họ Giang đều sẽ không vui.”
Vương Thất Lang: “!!!”
Bà nội nó, chỉ phá được một vụ án, sao mụ đàn bà này lại trở thành ân nhân cả nhà họ Giang?!
Tuy nhiên, hắn không thể đắc tội thẳng thừng với Giang gia, cuối cùng chỉ đành nghiến răng rụt tay về.
Lúc này Giang Dư mới hài lòng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, không chút cảm xúc:
“Ta biết Vương Thất Lang cũng đã bỏ không ít công sức cho vụ án của tỷ tỷ ta.
Chỉ là đáng tiếc, có lẽ Vương Thất Lang cần luyện thêm một chút về khả năng truy hung phá án.”
Nói đoạn, hắn không buồn để ý đến ánh mắt trừng trừng như muốn nổ tung của Vương Thất Lang, xoay người rời đi.
Vương Thất Lang siết chặt hai tay thành quyền, cố nén ngọn lửa giận đang bừng bừng dâng lên trong lòng.
Giang Nhị Lang này, rõ ràng tuổi còn nhỏ hơn cả hắn, dựa vào cái gì mà dám phán xét hắn?!
Tiêu Thất Lang luôn ép hắn một đầu thì thôi đi, hừ, thành tựu và chức vụ của Giang Nhị Lang so với Tiêu Thất Lang còn không bằng, vậy mà dám lớn mặt!
Còn mụ đàn bà kia, dám hết lần này đến lần khác giẫm đạp lên mặt mũi của hắn!
Loại đàn bà như thế, lại còn là thê tử của Tiêu Thất Lang!
Hắn đã chịu đủ những ngày tháng bị vợ chồng bọn chúng đè đầu cưỡi cổ rồi!
Vương Thất Lang giận đến cực điểm, bất chợt nghĩ đến điều gì, liền thấp giọng gọi:
“Trần Nghĩa.”
Trần Nghĩa là người hầu trung thành luôn theo sát gã.
Nam tử trẻ tuổi đứng bên lập tức tiến lên, cung kính cúi đầu:
“Lang quân có gì căn dặn?”
Vương Thất Lang ghé tai gã nói nhỏ vài câu, Trần Nghĩa hơi sửng sốt nhưng rồi gật đầu, lui xuống ngay lập tức.
Bên kia, sau khi rời khỏi Tĩnh Duyên Am, Diêu Thiếu Doãn vốn định sai người tiễn Từ Tĩnh về nhà.
Nhưng nàng chỉ mỉm cười từ chối:
“Ta có hộ vệ đi cùng, bọn họ sẽ đưa ta về.
Diêu Thiếu Doãn không cần nhọc lòng, cứ tự mình lo chuyện của các vị đi.”
Diêu Thiếu Doãn thấy nàng nói vậy cũng không miễn cưỡng, chắp tay cáo từ, sau đó dẫn Huyền Âm sư thái rời đi trước.
Từ Tĩnh tìm được đám người Trình Hiểu đang đợi mình bên ngoài, lên xe ngựa chuẩn bị rời đi thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên.
Ngay sau đó là giọng nói của Giang Dư:
“Ta tiễn Từ nương tử về.”
Từ Tĩnh thoáng ngẩn ra, vén rèm lên định từ chối, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt trầm lắng của hắn, nàng khựng lại.
Giang Dư cúi đầu, trầm giọng:
“Từ nương tử đã giúp tỷ tỷ ta tìm ra kẻ giết người, để tỷ ấy có thể yên nghỉ nơi cửu tuyền.
Đừng nói tiễn nương tử, dù Giang gia có cảm tạ thêm bao nhiêu cũng là chuyện nên làm.”
Hắn đã nói như vậy, Từ Tĩnh cũng không tiện từ chối.
Nghĩ rằng hắn chỉ tiễn một đoạn đường thôi cũng chẳng sao, nàng liền gật đầu:
“Vậy phiền Giang Nhị Lang.”
Nói xong, nàng buông rèm xuống.
Trình Hiểu đứng bên cạnh không nhịn được lén liếc nhìn Giang Dư một cái, cảm giác quái lạ trong lòng càng thêm nặng nề.
Nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ hít sâu một hơi rồi điều động hộ vệ bắt đầu di chuyển.
Từ Tĩnh Duyên Am trở về Tây Kinh, nếu không vội vàng, phải mất hơn một canh giờ.
Cuối năm, nhiều người đi tịnh viện cầu an hoặc hoàn nguyện, trên quan đạo trở về thành, người ngựa qua lại khá đông.
Vừa phá xong một vụ án lớn, tâm trạng thoải mái, Từ Tĩnh tiện tay cầm một cuốn y thư đọc.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng binh khí rút ra khỏi vỏ lạnh lẽo đến rợn người.
Từ Tĩnh giật mình ngẩng đầu, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng hét hốt hoảng của người dân cũng đang đi trên quan đạo: