Vẫn là ánh nhìn hung hăng ấy, nhưng sâu trong đó dường như còn cuộn trào nhiều cảm xúc hỗn loạn hơn.
Anh ta nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi đang ôm lấy bụng, rồi bất ngờ ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt đầy thù hận của tôi, không chút lùi bước.
Không khí căng như sợi dây kéo đến cực hạn.
Chỉ cần một cái chạm, sẽ lập tức đứt tung.
“Được.”
Chu Dã nghiến răng bật ra một chữ, mang theo cơn lạnh khiến người ta rợn tóc gáy.
Anh ta nhìn tôi thật sâu, thật lâu.
Ánh mắt ấy, phức tạp đến mức tôi không tài nào hiểu nổi.
Rồi đột ngột quay người rời đi.
Tà áo khoác đen quét qua thành một vòng cung sắc bén.
Mang theo cơn giận dữ chưa kịp tiêu tan và khí lạnh buốt xương, anh ta sải bước ra khỏi phòng khám.
Cánh cửa kính bị anh ta giật mạnh, vang lên tiếng “rầm” chát chúa!
Làm cả khung cửa cũng rung lên bần bật.
Không gian bên trong phòng khám lập tức chìm vào im lặng chết chóc.
Tôi đứng như hóa đá, toàn thân run rẩy không kiểm soát nổi.
Tim đập loạn trong lồng ngực, như muốn phá vỡ lồng xương sườn.
Cơn giận và dũng khí mà tôi vừa cố gắng gồng lên, theo bước chân rời đi của Chu Dã, như bị rút sạch trong tích tắc.
Chỉ còn lại nỗi sợ hãi lạnh lẽo và sự kiệt sức rã rời.
“Lâm Khê!”
Bác sĩ An vội vàng bước tới, đỡ lấy người tôi đang lảo đảo.
“Không sao chứ? Người đó là ai vậy?”
Tôi há miệng muốn trả lời, nhưng cổ họng như bị cát nóng lấp đầy.
Không thốt ra được lấy một chữ.
Chỉ có thể lắc đầu thật mạnh.
Cơ thể tôi run càng lúc càng dữ dội.
Dường như đứa bé trong bụng cũng cảm nhận được nỗi bất an khổng lồ, đạp mạnh một cái vào bụng tôi.
“Chị Lâm Khê! Mặt chị trắng bệch rồi! Mau ngồi xuống nghỉ đi!”
Tiểu Linh cũng vội chạy tới, luống cuống đỡ lấy tôi.
Tôi tựa vào người cô bé, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra cánh cửa kính vẫn còn đang rung nhẹ.
Ngoài kia, bầu trời xám xịt của mùa thu như một tấm lưới khổng lồ, lạnh lẽo trùm xuống tất cả.
Anh ta đã biết rồi.
Anh ta đã thấy rồi.
Cơn ác mộng mà tôi tưởng đã kết thúc… chẳng lẽ chỉ mới vừa bắt đầu?
15
Sự xuất hiện đột ngột và cơn giận dữ của Chu Dã giống như một tảng đá nặng nề ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Gợn sóng khuấy động khắp phòng khám nhỏ “An Tâm”, nhưng rồi lại nhanh chóng bị nhịp sống bận rộn thường ngày lấp đi.
Bác sĩ An không hỏi gì thêm.
Chỉ lặng lẽ điều chỉnh lịch làm việc của tôi từ hôm sau, giảm bớt những ca phải đứng quá lâu.
Tiểu Linh thì trở nên cảnh giác hơn hẳn.
Chỉ cần có người đàn ông cao lớn lạ mặt đến gần phòng khám, cô bé liền dựng thẳng tai như thỏ con.
“Chị Lâm Khê yên tâm đi!”
Cô bé nắm chặt nắm tay nhỏ, nghiêm túc nói.
“Có bọn em ở đây! Tên khốn đó mà dám đến lần nữa, tụi em báo công an liền!”
Tôi nhìn sự nghiêm túc của cô bé, vừa thấy ấm lòng, vừa thấy chua xót.
“Cảm ơn… mọi người…”
Cuộc sống dường như lại trở về guồng quay ban đầu.
Nhưng chỉ mình tôi biết, có những thứ đã không còn như trước.
Ánh mắt đầy thịnh nộ của Chu Dã như in sâu vào trí nhớ tôi, không sao xóa được.
Câu “Được” mơ hồ cuối cùng của anh ta, giống như lưỡi dao Damocles treo lơ lửng trên đầu.
Tôi không biết nó mang ý nghĩa gì.
Là buông tay? Hay là một màn trả thù kinh khủng hơn sắp tới?