12.
Điện Kỳ Thuận vốn là cung điện được xây dựng vào năm Hoàng thượng đăng cơ, mang ý nghĩa cầu cho quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa.
Nơi này trong lòng Hoàng thượng có địa vị vô cùng đặc biệt.Dù từ lâu không có ai cư ngụ, cũng luôn có thị vệ thay phiên túc trực, canh phòng nghiêm ngặt.
Lúc này bỗng dưng phát hỏa, thật chẳng lành chút nào.
Sắc mặt Hoàng thượng đại biến, lập tức sải bước rảo chân hướng về phía Kỳ Thuận điện.
Quần thần trong điện cũng vội vàng nối gót theo sau.
Ta thong thả theo sau mọi người, bước chân không vội không chậm. Lúc này, Triệu Dư bỗng nghiêng người áp sát.
Ta nghiêng đầu liếc hắn một cái, khóe môi cong lên, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt:
“Là ngươi làm?”
Hắn không trả lời ngay, chỉ hơi nhếch môi cười, ánh mắt ngập ngụa tà khí:“Xem như… một món quà nhỏ.”
Trong ánh lửa lập lòe ngoài xa, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn như được ánh sáng bóng tối khắc họa thành một nụ cười vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.
Ta khẽ nhướng mày, mỉm cười.Thì ra, đây chính là “chuẩn bị” mà hắn từng nhắc tới.
Đợi đến khi mọi người chạy đến Kỳ Thuận điện, toàn bộ cung điện đã chìm trong biển lửa, mái ngói sụp đổ, cột xà hóa tro tàn.
Hoàng đế vừa nhìn thấy, liền trước mắt tối sầm, ngã quỵ bất tỉnh.
Hoàng hậu thất thanh hô hoán, vội sai thái giám đưa người về tẩm cung.
Trong điện hỗn loạn vô cùng.Một bữa yến mừng chiến công đang hân hoan, phút chốc tan thành mây khói.
Huống chi, chuyện hôn sự của Triệu Dư... đương nhiên cũng chẳng ai còn tâm trí nhắc đến.
Ta thấy vậy, liền xoay người bước về phía tẩm điện của mình.Triệu Dư lặng lẽ theo sát bên.
Ta thấp giọng hỏi:“Chuyện đó… ngươi chuẩn bị từ khi nào?”
Lời còn chưa dứt, chợt có một thân ảnh chặn ngay trước mặt Triệu Dư.
Là Bạch Như Sương.
Ánh mắt nàng khóa chặt Triệu Dư, giọng điệu trầm thấp đầy thần bí:“Tĩnh vương, thiếp có lời muốn nói, xin người dời bước.”
Thái độ vô cùng nghiêm trọng.
Nhưng Triệu Dư chỉ khẽ nhíu mày, thần sắc tỏ vẻ khó chịu, lạnh giọng nói:“Có gì thì nói, không nói thì cút.”
Lời lẽ sắc bén, lạnh lùng không lưu tình.
Bạch Như Sương nhìn ta, trong mắt thoáng lộ ra vẻ do dự.Nhưng thấy Triệu Dư chẳng hề lung lay, cuối cùng nàng ta cắn răng, từng chữ từng chữ đầy quyết tâm:
“Tĩnh vương, thiếp biết người mưu sâu khó lường.Chỉ cần người cưới thiếp, thiếp có thể giúp người một tay.Người tin thiếp, chỉ có thiếp mới có thể giúp người đăng cơ xưng đế, khai sáng thái bình, lưu danh thiên cổ.”
Lời nàng ta nói hùng hồn, dứt khoát, khiến người nghe cũng không khỏi dao động.
Triệu Dư thu lại dáng vẻ hờ hững thường ngày, ánh mắt sắc như lưỡi đao, lặng lẽ rơi lên người Bạch Như Sương, chăm chú quan sát… như thể đang cân nhắc một quân cờ.
Nhưng ta lại thấy ngón tay trái của hắn khẽ xoay nhẹ lấy vạt áo.
Hắn muốn giết người.
Chắc chắn trong đầu hắn lúc này, chỉ toàn nghĩ đến cách xử lý Bạch Như Sương cho gọn.
Thấy thế, ta liền trầm giọng, ánh mắt sắc bén:
“Tĩnh vương, ý ngài thế nào?”
Hắn liếc ta một cái, rồi bỗng cúi người, nâng cằm của Bạch Như Sương lên, môi cong lên nụ cười hời hợt:
“Được. Bổn vương đáp ứng.”
Bạch Như Sương thoáng sửng sốt, nhưng rất nhanh đã mừng rỡ, ánh mắt rạng rỡ như được ban ân sủng, lúc rời đi còn đắc ý lườm ta một cái, tưởng rằng bản thân vừa chiếm được thượng phong.
Đợi bóng nàng ta khuất hẳn, Triệu Dư lập tức lau sạch tay, ánh mắt đầy chán ghét, giọng trầm xuống:
“Tỷ tỷ… vì sao lại tha cho nàng?”
Ta khẽ cười, môi cong thành một đường nét rực rỡ mê người, ngữ khí mềm nhẹ như gió xuân mà mang theo độc ý giấu sau lụa mỏng:
“Nàng ta là một biến số.Nếu biết cách lợi dụng, chúng ta có thể từ nàng mà đổi lấy được càng nhiều hơn.”
13
Từ hôm ấy, Bạch Như Sương thường xuyên lui tới Tĩnh vương phủ.Dù chưa được chỉ hôn, nàng ta vẫn ra vẻ phong thái của một Vương phi đích thực.
Nhiều lần, từng rương từng rương vàng bạc được chuyển vào phủ Tĩnh vương.
Dân chúng xì xào bàn tán, nói phủ Tĩnh vương chuẩn bị cưới một vị “nương nương ôm vàng mà tới.”
Thế nhưng…
Triệu Dư tựa lười biếng vào cánh cửa, khẽ tặc lưỡi, hờ hững nói:“Tỷ tỷ, đã hơn một tháng rồi. Nàng ta ngoài việc mang vàng đến, thì chẳng hé ra được gì đáng giá.
Chỉ e là… Thái tử vốn cũng chẳng thật lòng tin nàng. Những chuyện cơ mật trong tay hắn, nàng ta biết được có bao nhiêu?”
Nghe vậy, ta khẽ nhấp một ngụm trà, khẽ mỉm cười:“Rốt cuộc nàng ta là người của ai, hiện giờ… vẫn chưa thể kết luận.”
Trước kia ta từng không hiểu.Bạch Như Sương nếu muốn gả cho Thái tử, với thân phận nhà họ Bạch, hoặc là nương nhờ nhà ta họ Hạ, đều không khó.Cớ sao phải dùng đến những thủ đoạn hèn hạ, không tiếc tự bôi nhọ bản thân?
Giờ thì ta đã rõ.
Tất cả là vì… Triệu Duật.
Chỉ e khi đó Triệu Duật và Bạch Như Sương đã sớm cấu kết âm thầm.Hắn giật dây, nàng ta giả ý xin gả cho Thái tử, giả làm tai mắt cắm vào Đông cung, từng bước dùng thủ đoạn khôn khéo để được tín nhiệm.
Triệu Duật thì giữ im lặng, ngoài mặt tỏ vẻ trung thành, cam nguyện làm tiên phong dưới trướng Thái tử.
Thái tử trong ngoài đều bị vây hãm — trong thì hổ lang, ngoài lại độc xà.Một chút sơ suất… cũng có thể mất mạng.
Mà Bạch Như Sương, vì một người đàn ông, không tiếc bán rẻ thân thể.
Nàng ta thật sự yêu Triệu Duật.