7
Tối hôm đó, chương trình đã đăng thông báo promo.
“《Vì Em Mà Rung Động》V: Chào mừng hai vị khách mời kỳ tới – @ThẩmTừĂnĂnĂn @Bùi Ảnh! Cùng đón chờ nhé!!!”
Tôi repost xong, tiện tay lướt phần bình luận.
Những bình luận đầu toàn là fan hai nhà đangkhống bình¹.
Đều tăm tắp, cùng một format, trông vô cùng hoành tráng.
Đại ý đều là:“Không tin tin đồn – không truyền tin đồn, idol nhà ai thì tự lo nhà nấy.”
Kéo một lúc lâu mới thấy bình luận của người qua đường.
“Haha ch ết cười mất, hóa ra hai người tham gia show này, vậy thì chốt kèo rồi còn gì?”
“Lầu trên ơi, nhìn bình luận phía trên đi, fan hai nhà vẫn còn bận khống bình kìa.”
Cũng có một vài người không hiểu chuyện gì, vào xinđược phổ cập kiến thức.
《Vì Em Mà Rung Động》sở dĩ nổi tiếng, nói ngắn gọn là nhờ hai điểm:
Một là ekip sản xuất xịn, nội dung sáng tạo.
Hai là —
Chương trình này chính là cái nôi se duyên cho vô số cặp đôi, vợ chồng thật trong showbiz.
Trước khi công khai, giới nghệ sĩ đều muốn lên đâyxào CP “đỉnh lưu ẩn hôn LH522”trước.
Vừa để fan đỡ sốc, vừa quan sát phản ứng dư luận để chuẩn bị plan quan hệ công chúng.
Từng có người thống kê, những cặp đôi showbizđã yêu thật trước khi lên show, ít nhất mười cặp.
Vậy nên sau khi công bố tôi và Bùi Ảnh tham gia…
Sự tò mò của toàn dân mạng đã bị đẩy lên đỉnh điểm.
Ai ai cũng ngồi chờ ngày chương trình lên sóng.
8
Bùi Ảnh đang quay phim trong tổ.
Tôi thuận tiện bay đếnthăm đoàn¹.
Sẵn tạo chút tư liệu cho paparazzi chụp, marketing team cũng dễ đăng bài hơn.
Tôi cố ý đi chậm rì, câu giờ một lát để đảm bảo bị chụp trúng.
Tới nơi thì đã khuya.
Lúc tôi đến, Bùi Ảnh đang đối diễn với nữ chính.
Trong rừng sâu ánh sáng yếu, đoàn phim dựng mấy cây đèn lớn để chiếu.
Nữ chính Đường Thanh nghiêng đầu, nheo mắt nhìn về phía ánh sáng, rồi đi thẳng về vùng tối nơi Bùi Ảnh đứng.
Bùi Ảnh nhíu mày, đưa tay ra hiệu, lùi lại hai bước:
“Dừng dừng, cô đi qua ranh giới của tôi rồi.”
Đường Thanh ngẩn ra:
“Ranh giới?”
Anh khoanh tay trước ngực, mặt đầy tự mãn:
“Trong lúckhông quay phim, phải giữ khoảng cách nhất định với nữ giới.”
“Tôi gọi khoảng này là… phạm vi đàn ông tốt.”
Đường Thanh cạn lời:
“Tự anh vẽ à?”
Bùi Ảnh gật đầu cái rụp:
“Đúng vậy.”
Tôi thấy rõ Đường Thanh trợn mắt một cái rồi bật cười.
Nghe tiếng, cô ấy quay đầu, nhìn thấy tôi đầu tiên, liền chạy đến:
“Chị Thẩm Từ, chị xem anh ta kìa, chị cũng không quản đi, chẳng có tí phong độ nào!”
Tôi còn chưa kịp nói, cô ấy đã ôm tay tôi, dựa cả người vào tôi, mách tội:
“Hôm nay dám kẻ vạch với người ta, mai chắc sẽ vẽ vạch với cả chị đó!”
“Không như em… em chỉ biếtthương chị thôiiiii ~”
Giới trong nghề ít nhiều biết chuyện của chúng tôi, huống hồ là Đường Thanh.
Tôi bật cười, xoa đầu cô ấy:
“Rồi rồi ~ có mang quà cho em, lát bảo trợ lý đưa nhé.”
“Em cảm ơn chị!”
Nói xong liền nhướn người định hôn tôi một cái.
Nhưng Bùi Ảnh nhanh như chớp bước tới, một tay kéo cô ấy ra, giọng khó ở:
“Cô làm gì đấy? Đây làvợ tôi!”
Đường Thanh ôm tôi không buông, còn khiêu khích nhìn anh:
“Thì sao? Lúc tôi hôn chị ấy, anh còn chưa biết đang ở góc nào đâu!”
9
Tôi và Đường Thanh cùng thuộc công ty của chị Dương, vào nghề cùng lúc.
Trước kia vì tiết kiệm, hai đứa còn thuê chung nhà mấy năm trời.
Con bé nhỏ hơn tôi vài tuổi, giống em gái hơn là đồng nghiệp.
Nghe vậy, Bùi Ảnh lập tức xụ mặt…
Nhưng vẫn kiên trì kéo Đường Thanh ra.
Đạo diễn Giang tìm không thấy nam nữ chính, nghe ồn ào chạy tới.
“Tôi bảo hai vị vai chính đi đâu mất, hóa ra cả hai tụ hết ở đây.”
Rồi quay sang tôi cười:
“Thẩm Từ à, em tới thăm Bùi Ảnh hả?”
Tôi gật đầu.
Đường Thanh lầm bầm:
“Biết đâu chị ấy đến thăm em…”
Rồi chợt nhớ ra gì đó, quay sang đạo diễn:
“Đạo diễn, chẳng phải phim mới của anh còn thiếu nữ số 2 sao?”
Cô ấy đẩy tôi lên trước:
“Anh xem chị Thẩm có được không?”
Thấy đạo diễn im lặng, cô ấy bổ sung một câu:
“Quá hợp tiêu chí của anh mà! Xinh đẹp, không não, ngồi một chỗ nửa ngày cũng được.”
“Như công chúa ngốc trong kịch bản luôn ấy!”
Tôi xoa trán, nếu không nhìn gương mặt chân thành của cô ấy, chắc tôi còn tưởng đang mắng mình.
Đạo diễn quan sát tôi vài giây rồi gật gù:
“Được, để tôi xác nhận xong dàn chính, rồi báo em họp kịch bản sau.”
Tôi vội cảm ơn, không quên bảo trợ lý phát đồ ăn khuya cho cả đoàn.
Trong núi không cầu kỳ, đồ ăn đều đặt dưới chân núi rồi mang lên.
Ăn xong, đoàn tiếp tục quay.
Trước khi đi, Bùi Ảnh tiện tay cầm áo khoác choàng lên vai tôi:
“Đêm trong núi lạnh, mặc thêm vào.”
“Lát bảo Tiểu Hứa dẫn em đi dạo, không muốn đi thì bảo em ấy đưa thẳng về phòng anh.”
Tiểu Hứa là trợ lý của anh.
Tôi gật đầu, đẩy anh:
“Biết rồi, anh mau đi đi, đạo diễn đang chờ kìa.”
Đi được nửa đường, anh quay lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười… khó nói.
Cúi xuống ghé tai tôi:
“Biết em đến… nên chuẩn bị quà cho em rồi.”
Ánh mắt kia… tinh ranh vô cùng.
Tự nhiên tôi thấycó mùi bất ổn.