9.
Sau khi bản án có hiệu lực, việc thi hành diễn ra rất nhanh.
Căn nhà được hủy sang tên.
Tô Uyển buộc phải dọn ra ngoài.
58 vạn được thu hồi theo quy trình.
Còn 30 vạn chênh lệch, tòa yêu cầu Trần Hạo phải hoàn trả cho tôi.
Luật sư Chu nói, nếu anh ta không chủ động thanh toán, tôi có thể yêu cầu thi hành cưỡng chế.
Tôi chọn cưỡng chế.
“Cô Lâm,” – luật sư Chu nói trong điện thoại –
“Có người đề nghị cô khởi tố hình sự đối với Trần Hạo.
Tội cố ý chuyển nhượng tài sản trong thời kỳ hôn nhân, nếu nghiêm trọng có thể bị giam giữ, thậm chí ngồi tù.”
“Tội hình sự?” – Tôi khựng lại một chút.
“Vâng.” – Bà nói –
“Nếu cô quyết định, tôi có thể chuẩn bị hồ sơ.”
Tôi suy nghĩ vài giây.
“Không cần.”
“Tại sao?”
“Tôi chỉ cần lấy lại tiền.
Cuộc đời anh ta... tôi không muốn tốn thêm một phút nào nữa.”
“Được.” – Giọng bà nhẹ nhàng.
“Chúng ta sẽ chỉ thi hành án dân sự.”
Tôi cúp máy.
Trương Vi đang ở cạnh, hỏi:
“Cậu thật sự không kiện?”
“Không.” – Tôi lắc đầu.
“Cậu không hận anh ta sao?”
“Hận.” – Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhưng tớ không muốn bị trói buộc với loại người như vậy thêm một giây nào nữa.”
“Nhưng hắn ta…”
“Trương Vi.” – Tôi quay lại nhìn cô ấy –
“Tớ đã thắng rồi.
Tất cả những gì tớ đáng được nhận, tòa đã tuyên rồi.
Phần còn lại – để anh ta tự mà gánh.”
Cô ấy nhìn tôi rất lâu.
“Cậu đúng là… hơn tớ ở khoản rộng lượng.”
Tôi mỉm cười.
“Không phải rộng lượng.” – Tôi nói –
“Là không đáng.”
Hôm thi hành cưỡng chế, tôi không có mặt.
Luật sư Chu thay mặt tôi xử lý tất cả.
Và tôi –
lần đầu tiên, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven đường,
bình thản mà thảnh thơi.
Không chờ đợi, không lo lắng,
chỉ đơn giản là… kết thúc một chương cũ.
Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ luật sư Chu:
“Căn nhà đã được phục hồi đứng tên Trần Hạo,
nhưng đã bị tòa phong tỏa để thực hiện thi hành án.
88 vạn – sẽ sớm được chuyển vào tài khoản của cô.”
Tôi nhắn lại một câu:
“Cảm ơn.”
Vài ngày sau, điện thoại reo lên tin nhắn ngân hàng:
“Tài khoản của bạn vừa nhận được khoản tiền: 880,000.00 tệ.”
88 vạn.
Đã vào tài khoản.
Tôi nhìn dãy số đó thật lâu.
Không nói gì.
Không mỉm cười.
Chỉ là… yên lặng.
Bởi tôi biết –
suốt 5 năm qua,
thứ tôi bỏ ra không chỉ là tiền.
Mà còn là:
tuổi trẻ.
Niềm tin.
Và cả những kỳ vọng âm thầm mà tôi từng đặt lên người sai.
Những thứ đó…
không có con số nào đủ để đo đếm.
Điện thoại lại đổ chuông.
Là Trần Hạo.
Tôi bắt máy.
“Em… nhận được tiền rồi chứ?”
“Rồi.” – Tôi đáp gọn.
“Thế… hài lòng chưa?”
“Hài lòng.”
Anh ta im lặng vài giây, rồi khẽ gọi:
“Vãn Vãn… chúng ta có thể…”
“Không thể.” – Tôi cắt ngang –
“Chuyện giữa chúng ta –
đã kết thúc.”
“Anh chỉ là…”
“Tòa đã tuyên.” – Tôi nói –
“Giao dịch vô hiệu.
Còn những thứ anh nợ – một xu cũng không thiếu.”
Tôi cúp máy.
Ngoài cửa sổ, đêm đã buông rất sâu.
Nhưng tôi biết,
ngày mai,
sẽ là một khởi đầu mới.
10.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu lên kế hoạch lại cho cuộc đời mình.
88 vạn, tôi đem gửi tiết kiệm một phần,
phần còn lại dùng làm tiền đặt cọc mua nhà.
Một căn hộ hai phòng ngủ nho nhỏ – không lớn, nhưng là của tôi.
Thật sự là của tôi.
Ngày chuyển nhà, Trương Vi tới giúp.
“Vãn Vãn, chúc mừng cậu nha.” – Cô ấy cười, tay ôm thùng giấy.
“Cảm ơn.”
“Nhà mới ổn đấy chứ.” – Cô ấy nhìn quanh –
“Ánh sáng tự nhiên tốt thật.”
Tôi đứng trên ban công, đón ánh nắng dịu nhẹ đầu đông.
“Ừ. Nắng đẹp thật.” – Tôi nói.
Cô ấy bước tới, đứng cạnh tôi.
Cả hai im lặng vài giây.
“Cậu có nghĩ đến chuyện tương lai không?” – Cô ấy hỏi.
“Tớ sẽ tập trung vào công việc.” – Tôi đáp, không cần nghĩ –
“Làm việc, sống cho đàng hoàng.”
“Không tính tìm người mới à?”
“Chưa vội.”
“Cũng phải.” – Cô ấy cười –
“Giờ cậu có tiền, có nhà… hơn khối người còn đang chạy deadline với giá nhà đấy chứ.”
Tôi cũng cười theo.
“Trương Vi… thật lòng cảm ơn cậu.” – Tôi nhìn cô ấy –
“Nếu không có cậu suốt thời gian qua, tớ không biết mình có trụ nổi không.”
Cô ấy nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Vãn Vãn, cậu xứng đáng với những điều tốt hơn nhiều.”
Tôi gật đầu, nhẹ nhàng:
“Tớ biết.”
Tối hôm đó, chúng tôi cùng ăn lẩu ở nhà mới.
Không khách mời. Không tiệc tùng.
Chỉ hai đứa con gái, ngồi bên nồi lẩu nghi ngút khói, nói chuyện linh tinh.
Giữa bữa, điện thoại tôi đổ chuông.
Là bà Tiền Tú Phân.
Mẹ của Trần Hạo.
Tôi do dự vài giây, rồi bắt máy.
“Alo?”
“Lâm Vãn.” – Giọng bà ta vẫn chát chúa như mọi khi –
“Giờ cô hài lòng rồi chứ?”
“Cũng tạm.”
“Cô có biết con trai tôi bây giờ khổ đến mức nào không?”
“Tôi không biết.” – Tôi nói thẳng –
“Và cũng không muốn biết.”
“Nó bị công ty đuổi việc rồi!” – Giọng bà Tiền Tú Phân gần như hét lên qua điện thoại –
“Cũng tại cô làm ầm lên đấy!”
“Tại tôi làm ầm lên?” – Tôi bật cười –
“Bà Tiền, con trai bà ngoại tình, chuyển nhượng tài sản trái phép, bị tòa xử thua kiện…
Tất cả là tại tôi?”
“Nếu không phải cô cố chấp như thế thì…”
“Không phải tôi?” – Tôi cắt lời –
“Nếu không phải tôi,
anh ta còn định lừa tôi đến bao giờ?
Tiền của tôi – nhà của tôi –
tôi không có quyền đòi lại chắc?”
“Cô…”
“Bà Tiền.” – Tôi giữ giọng bình tĩnh –
“Tôi khuyên bà một câu:
Con trai bà thành ra thế này là do chính anh ta tự chuốc lấy.